Huy Đức: Biên giới tháng Hai (2009-1979)

By Dân Chủ


Nguồn Osin s blog

Nguồn Nông Chiêu Thống sites http://sites.google.com/site/nongchieuthong/hoang-sa-truong-sa-to-quoc/bien-gioi-thang-hai-2009-1979
Nguồn http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/ 
Nguồn http://dantocdanchu.wordpress.com/ 
Nguồn Việt-studies Trần Hữu Dũng http://www.viet-studies.info/kinhte/HuyDuc_BienGioiThangHai.htm

Tháng Hai những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú Hà Giang vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn Cao Bằng vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế 82 tuổi nhà ở khối Trần Quang Khải 1 thị xã Lạng Sơn ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: "Để ghi nhớ ngày ấy chúng tôi lấy Dương lịch 17-2 làm đám giỗ cho con". Năm 1979 vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2 Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam đánh chiếm từ Phong Thổ Lai Châu tới địa đầu Móng Cái.

"Những đôi mắt"

Hôm ấy ông Quế không có nhà vợ ông bà Dự bị dựng dậy khi bên ngoài trời hãy còn rất tối. Bà nghe tiếng pháo chát chúa ở hướng Đồng Đăng và phía dốc Chóp Chài Lạng Sơn. Bà Dự đánh thức các con dậy rồi 4 mẹ con dắt díu nhau chạy về xuôi. Tới ki-lô-mét số 10 đã quá trưa bà rụng rời khi hay tin anh Đài đã bị quân Trung Quốc giết chết. Anh Đài là công nhân đường sắt thời điểm ấy các anh đương nhiên trở thành tự vệ bảo vệ đoạn đường sắt ở Hữu Nghị Quan. Anh em công nhân trong đội của Đài bị giết gần hết ngay từ sáng sớm. Đài thuộc trong số 3 người kịp chạy về phía sau nhưng tới địa bàn xã Thanh Hòa thì lại gặp Trung Quốc thêm 2 người bị giết. Người sống sót duy nhất đã báo tin cho bà Dự mẹ Đài.

Cùng thời gian ấy ở bên núi Trà Lĩnh Cao Bằng chị Vương Thị Mai Hoa một giáo viên cấp II người Tày mới ra trường cũng bị giật dậy lúc nửa đêm rồi theo bà con chạy vào hang Phịa Khóa. Hàng trăm dân làng trú trong hang khi pháo Trung Quốc gầm rú ở bên ngoài rồi lại gồng gánh theo nhau vào phía Lũng Pùa chạy giặc. Chị Hoa không bao giờ có thể quên "từng đôi mắt" của dòng người gồng gánh ấy. Giờ đây ngồi trong một cửa hàng bán băng đĩa trên phố Kim Đồng thị xã Cao Bằng chị Hoa nhớ lại: "Năm ấy tôi 20 tuổi. Tôi nghĩ tại sao mình lại chạy!". Chị quay lại sau khi thay quần áo giáo viên bằng bộ đồ chàm vì được những người chạy sau cho biết rất nhiều người dân ăn mặc như cán bộ đã bị quân Trung Quốc giết chết. Từ trên đồi chị Hoa thấy quân Trung Quốc gọi nhau ý ới và tiến vào từng đoàn.

"Cuộc Chiến 16 Ngày"

Ngày 15-2-1979 Đại tá Hà Tám năm ấy là trung đoàn trưởng trung đoàn 12 thuộc lực lượng Biên phòng trấn ở Lạng Sơn được triệu tập. Cấp trên của ông nhận định: "Ngày 22 tháng 2 địch sẽ đánh ở cấp sư đoàn". Ngay trong ngày 15 ông ra lệnh cấm trại "Cấp chiến thuật phải sẵn sàng từ bây giờ" ông nói với cấp dưới. Tuy nhiên ông vẫn chưa nghĩ là địch sẽ tấn công ngay. Đêm 16-2 chấp hành ý kiến của Tỉnh ông sang trại an dưỡng bên cạnh nằm dưỡng sức một đêm bởi vì ông bị mất ngủ vì căng thẳng sau nhiều tháng trời chuẩn bị. Đêm ấy Trung Quốc đánh.

Ở Cao Bằng sáng 16 tháng 2 tất cả các đồn trưởng Biên phòng đều được triệu tập về thị xã Cao Bằng nhận lệnh sáng hôm sau họ tìm về đơn vị triển khai chiến đấu khi Trung Quốc đã tấn công rồi. Sáng 17-2 Tỉnh Cao Bằng ra lệnh "sơ tán triệt để khỏi thị xã"; đại đội 22 của thị xã Cao Bằng được trang bị thêm 17 khẩu súng chống tăng B41. Ngày 18-2 một chiếc tăng Trung Quốc có "Việt gian" dẫn đường lọt tới Cao Bằng và bị tiêu diệt. Nhiều nơi chỉ khi nhìn thấy chữ "Bát Nhất" người dân mới nhận ra đấy là tăng Trung Quốc. Đại tá Hà Tám công nhận: "Về chiến lược ta đánh giá đúng nhưng về chiến thuật có bất ngờ". Tuy nhiên Đại tá Hoàng Cao Ngôn Tỉnh đội trưởng Cao Bằng thời kỳ 17-2 nói rằng cho dù không có bất ngờ thì tương quan lực lượng là một vấn đề rất lớn. Phần lớn quân chủ lực của Việt Nam đang ở chiến trường Campuchia. Sư đoàn 346 đóng tại Cao Bằng nhiều năm chủ yếu làm nhiệm vụ kinh tế thời gian huấn luyện sẵn sàng chiến đấu trở lại chưa nhiều. Lực lượng cầm chân Trung Quốc ở tuyến một hướng Cao Bằng chủ yếu là địa phương quân chỉ có khoảng hơn 2 trung đoàn.

Trong khi theo tài liệu từ Trung Quốc chỉ riêng ở Cao Bằng trong ngày 17-2 Trung Quốc sử dụng tới 6 sư đoàn; ở Lạng Sơn 3 sư và Lào Cai 3 sư. Hôm sau 18-2 Trung Quốc tăng cường cho hướng Cao Bằng 1 sư đoàn và 40 tăng; Lạng Sơn một sư và 40 tăng; Lào Cai 2 trung đoàn và 40 tăng. Lực lượng Trung Quốc áp sát Biên giới vào ngày 17-2 lên tới 9 quân đoàn chủ lực. Ngày 17-2 Trung quốc tiến vào Bát xát Lao Cai; chiều 23-2 Trung Quốc chiếm Đồng Đăng; 24-2 Trung Quốc chiếm thị xã Cao Bằng; ngày 27-2 ở Lạng Sơn Trung Quốc đánh vào thị xã.

Thế nhưng bằng một lực lượng nhỏ hơn rất nhiều các đơn vị Biên giới đã nhanh chóng tổ chức chiến đấu. Theo cuốn "10 Năm Chiến Tranh Trung Việt" xuất bản lần đầu năm 1993 của NXB Đại học Tứ Xuyên quân Trung Quốc đã gọi con đường tiến vào thị xã Cao Bằng của họ là những "khe núi đẫm máu". Đặc biệt tiểu đoàn Đặc công 45 được điều lên sau ngày 17-2 chỉ cần đánh trận đầu ở kilomet số 3 đường từ Cao Bằng đi về xuôi qua đèo Tài Hồ Sìn cũng đã khiến cho quân Trung Quốc khiếp vía. Những người dân Biên giới cho đến hôm nay vẫn nhớ mãi hình ảnh "biển người" quân Trung Quốc bị những cánh quân của ta cơ động liên tục đánh cho tan tác. Đầu tháng 3-1979 trong khi hai sư đoàn 346 Cao Bằng và 338 Lạng Sơn thọc sâu đánh những đòn vu hồi. Từ Campuchia sau khi đuổi Pol Pốt khỏi Phnompênh hai quân đoàn tinh nhuệ của Việt Nam được điều ra phía Bắc. Ngay sau khi Quân đoàn II đặt những bước chân đầu tiên lên Đồng Mỏ Lạng Sơn; Quân Đoàn III tới Na Rì; Chủ tịch Nước ra lệnh "Tổng Động viên"... ngày 5-3-1979 Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước.

Lào Cai Sapa Đồng Đăng Lạng Sơn... bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà từng công trình ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như ở Bát Xát Lao Cai hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì tại thôn Tổng Chúp xã Hưng Đạo huyện Hòa An Cao Bằng trong ngày 9-3 trước khi rút lui quân Trung Quốc đã giết 43 người gồm 21 phụ nữ 20 trẻ em trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng hơn 30 người khác xác bị chặt ra nhiều khúc vứt hai bên bờ suối.

Lặng Lẽ Hoa Đào

Ngồi đợi ông Nguyễn Thanh Loan người trông giữ nghĩa trang Vị Xuyên Hà Giang chúng tôi nhìn ra xa. Tháng Hai ở đây mới là mùa hoa đào nở. Nghĩa trang có 1680 ngôi mộ. Trong đó 1600 mộ là của các liệt sỹ hy sinh trong cuộc chiến tranh từ ngày 17-2. Ở Vị Xuyên tiếng súng chỉ thật sự yên vào đầu năm 1990. Năm 1984 khi Trung Quốc nổ súng trở lại hòng đánh chiếm hơn 20 cao điểm ở Thanh Thủy Vị Xuyên bộ đội đã phải đổ máu ở đây để giành giật lấy từng tấc đất. Rất nhiều chiến sỹ đã hy sinh đặc biệt là hy sinh khi tái chiếm đỉnh cao 1509. Ông Loan nhớ lại cứ nửa đêm về sáng xe GAT 69 lại chở về từng túi tử sỹ xếp chồng lên nhau. Trong số 1600 liệt sỹ ấy chủ yếu chết trong giai đoạn 1984 1985 có người chết 1988 còn có 200 ngôi mộ chưa xác định được là của ai. Sau khi hoàn thành việc phân giới cắm mốc cái pháo đài trên đỉnh 1509 mà Trung Quốc dành được và xây dựng trong những năm 80 vẫn còn. Họ nói là để làm du lịch. Từ 1509 có thể nhìn thấu xuống thị xã Hà Giang. Năm 1984 từ 1509 pháo Trung Quốc đã bắn vào thị xã.

Trên đường lên Mèo Vạc sương đặc quánh ngoài cửa xe. Từng tốp từng tốp trai gái H mông thong thả cất bước du xuân. Có những chàng trai đã tìm được cho mình cô gái để cầm tay. Một biên giới hữu nghị và hòa bình là vô cùng quý giá. Năm 1986 vẫn có nhiều người chết vì đạn pháo Trung Quốc nơi đoạn đường mà chúng tôi vừa đi nơi các cô gái hôm nay để cho các chàng trai cầm tay kéo đi với gương mặt tràn trề hạnh phúc.

Quá khứ rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ. Tháng Hai đứng ở bên này cửa khẩu Chi Ma Lạng Sơn nhìn sang bên kia thấy lừng lững một tượng đài đỏ rực mà theo các sỹ quan Biên phòng Trung Quốc gọi là " đài chiến thắng". Trở lại Lạng Sơn những chiếc xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn cháy hôm 17-2 vốn vẫn nằm bên bờ sông Kỳ Cùng giờ đã được bán sắt vụn cho các khu gang thép. Ở Cao Bằng chúng tôi đã cố nhờ mấy người dân địa phương chở ra kilomet số 3 theo hướng đèo Tài Hồ Sìn tìm tấm bia ghi lại trận đánh diệt 18 xe Trung Quốc của tiểu đoàn đặc công 45 nhưng không thấy.
Ảnh của Lê Quang Nhật
Trở lại Tổng Chúp phải nhờ đến ông Lương Đức Tấn Bí thư Chi bộ nguyên huyện đội phó Hòa An đưa ra cái giếng mà hôm 9-3-1979 quân Trung Quốc giết 43 thường dân Việt Nam. Ông Tấn cũng chính là một trong những người đầu tiên trở về làng trực tiếp đỡ từng xác phụ nữ trẻ em bị chặt bằng búa bằng dao rồi quăng xuống giếng. Cái giếng ấy bây giờ nằm sâu trong vườn riêng của một gia đình không có đường đi vào. Hôm ấy anh Tấn phải kêu mấy thanh niên đi theo chặt bớt cành tre cho chúng tôi chụp hình bia ghi lại sự kiện mà giờ đây đã chìm trong gai tre và lau lách.

Huy Đức


Quân đội Việt Nam

Những tên giặc TQ bị bắt


Comments Comments Comments Comments Comments Comments Comments

Nông dân gió lào
Đánh Pháp mấy trăm năm còn nhắc đánh Mỹ mấy mươi năm không quên đánh Tàu 30 năm đã vội quên! Thắp một nén nhang cho những người dân Việt lính Việt đã ngã xuống trong cuộc chiến tranh vệ quốc 30 trước.Cảm ơn entry này của một người Việt đã từng là lính!

BA MƯƠI NĂM CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
KHÔNG CÒN THẤY XÁC NHỮNG CHIẾC XE TĂNG BÁT NHẤT
CHỈ CÒN NẤM MỘ NHỮNG ĐỒNG BÀO MÌNH CỎ VẪN PHỦ XANH
CÓ ĐIỀU GÌ ĐAU HƠN CẢ LÃNG QUÊN...

ThaoMinhHue
Đọc xúc động lắm bác a.Không bao giờ nhân dân quên xương máu những người lính ấy.
Tôi cũng vừa đến thăm pháo đài Đồng đăng và cũng rất xúc động. Có viết 1 entry ngắn để tưởng nhớ những người lính ấy. Bác rảnh có thể qua xem qua.
Blog của bác hôm nay lỗi ghê khó còm lắm!

DinhThang
Vì cái tình hữu nghị giả tạo mà bóp méo che dấu lịch sử phủ nhận xương máu đồng bào. Tội lỗi tội lỗi.

Tom
Vậy giờ cao điểm 1509 còn của ta hay của Tàu rồi anh? Sáng nay thấy SGTT đăng bài này đọc rất hay cảm động. Xin thắp một nén hương cho những người nằm xuống. Xin cám ơn anh Huy Đức.

Lê Tuấn Huy
Tấm ảnh những phụ nữ nằm chồng chất lẫn với đất đá in trong trí óc tôi từ hồi còn nhỏ mà tôi nhắc đến trong "Cả dân tộc đã ngộ nhận sao?!" có lẽ chính là hình ảnh của cái giếng này!

MTT
Đọc bài này mà mắt tôi ứa lệ tại sao thế hệ trẻ không biết đến những điều như thế này trong sách vở lịch sử chính thống?

Những bài học xương máu của cha anh phải được thấm vào tim của những thế hệ sau họ coi mình là kẻ thù thì mình không thể đối xử với họ như người bạn thân thiết!

Phải đến khi nào giới trẻ tất cả đều biết được rằng từng tấc đất thước biển của đất nước đang bị người bạn hiền "nuốt dần" trong sự cam chịu đến bất lực của chính quyền? Hoàng Sa Trường Sa Thác Bản Giốc điểm cao 1509 ... rồi Bauxite Tây Nguyên...

Phải để giới trẻ biết được điều đó để mà thấm được cái nhục của nghèo của hèn! Thấm được cái nhục mất đất mất biển bị lấn áp về kinh tế rồi thì mới có sức mạnh mà vươn mình đứng dậy.

Song Thu
Hồi đó có nghe hòai: "Cứ đánh Mỹ rồi sẽ thắng Mỹ" sao giờ hok thấy vị nào dám nổ : "Cứ đánh TQ rồi sẽ thắng TQ" he?

Cho dù k còn tấm biển thì SK Ls đó cũng còn trong lòng người dân VN.

Phuc Dinh
Cám ơn cái entry này của nhà báo để em biết rõ hơn về 30 năm trước

thị hợi
cách đây 30 năm hoa đào đã nở một màu đỏ thắm

Đỏ
ôi tự hào thay cái tình hữu nghị anh em giữa ta với anh Tàu thế mà đi học thì chỉ đc dạy phải căm thù đế quốc Mỹ xấu xa tởm lợm đâu có bít là anh em kế bên bụng dạ cũng đen như đêm 30 ấy

Tô Quốc Phương
cám ơn anh đọc để thấy ấm lòng! ko ai có thể che phủ được lịch sử!

HO T
Xin chân thành cúi đầu tri ân và tưởng nhớ Anh Linh các chiến sĩ đồng bào đã đổ máu xương để gìn giữ mãi mãi biên cương phía BẮC của TỔ QUỐC VIỆT NAM ANH HÙNG của chúng ta trong những ngày oai hùng đó. Cũng xin cám ơn anh HĐ rất nhiều về bài này

dau goi
Cùng máu đỏ da vàng cùng một mảnh đất Mẹ mà vẫn không quên thường nhắc lại vào một ngày trong năm.
Thế mà... quên hay lờ luôn... ngoại bang.
Cám ơn anh.

NCN
Xin một phút cúi đầu ...

MAP M
Các tờ báo lớn của VN sắp đến ngày 17/2 mà sao im hết chỉ đăng Nguyên tiêu Valentine linh tinh ơớ vẩn chắc để ... cho nó lành ...
Có một nhà báo nổi tiếng đọc entry này của Anh và xem Sài Gòn Tiếp Thị muốn bỏ hết ràng buộc để về đầu quân cho SGTT...
Xem ra cái biên giới đó có một đòan quân vẫn vội vã bươn về anh Huy Đức ạ!
Cảm ơn anh cảm ơn SGTT đã cho chạy bài này...

Nông Thị Nở
Thằng nào dám gỡ bài này khỏi Sài Gòn Tiếp Thị online không đáng mặt VN.
Lịch sử 30 năm còn bị "remove" thế 79 năm trước (3-2) chắc... "eđit" !

Hữu Phan
Cảm giác xúc động chạy rần rần từ đầu tới chân khi đọc bài này của chú!
Và òa ra khi thấy tên Huy Đức trang trọng cuối bài!
Cảm ơn chú Huy Đức thật nhiều

BusinessHoa
Hoa biết tin này qua thành viên trong Quỹ Biển Đông gửi vô mailgroup
Báo NLD viết là "bị tàu nước ngoài bắn" hèn không chịu được. Thằng Tàu nó bắn còn ai nữa.

QUẢNG NGÃI 05/02/2009

9 ngư dân bị tàu nước ngoài bắt

(NLĐO)- Tin từ đài trực canh cứu nạn ở xã Phổ Quang huyện Đức Phổ Quảng Ngãi ngày 5-2 cho biết: Trong khi đi hành nghề lưới tại vùng biển quần đảo Hoàng Sa tàu đánh cá QNG 8969 TS gồm 9 ngư dân do ông Trần Xây (SN năm 1970 ở xã Phổ Quang huyện Đức Phổ) làm thuyền trưởng đã bị tàu nước ngoài bắt giữ vào lúc 14 giờ ngày 4-2.

Trước khi tàu đánh cá bị bắt ông Trần Xây và các ngư dân đã kịp điện báo về gia đình qua đài canh cứu nạn trên biển của ông Ngô Khuôn ở xã Phổ Quang huyện Đức Phổ để nhờ chính quyền địa phương can thiệp.

Xuân Long

http://www.nld.com.vn/20090205023532870P0C1002/9-ngu-dan-bi-tau-nuoc-ngoai-bat.htm

Rất là cà chớn
Và đang có một thế hệ trẻ trung năng động nghe nói đến Bản Giốc Nam Quan Tục Lãm... là dãy lên đành đạch "Này tớ cóc có nói chuyện chính trị nhạy cảm nhé đằng ấy đi tìm blog khác mà nói nhé!"
Chán đến nỗi chẳng muốn nêu địa chỉ của nhóm blog đó ra nữa!

Taolatu
.
..
...

Máu Con cháy rực nổ đầu Mẹ ơi!

Tù giam lỏng
Cũng từng là lính Lai châu năm đó. Đọc bài này ngẫm lại y chang. Rất tiếc tháng 9 vừa rồi về nc quá ngắn ngày tôi thể đi thăm lại.

trangha
Nhưng bài vẫn đăng được trên Sài Gòn Tiếp Thị báo giấy chứ anh?

Lê Đại Phu
Sáng nay đọc bài này trên SGTT mà thầm lo cho chú Huy Đức. Chú đúng là một người lính!

FROGGING
Răng đã/đang/sẽ cắn môi.
Mãi mãi không quên chú Huy Đức ạ!

De Lamole
Zậy chứ theo mọi người ta nên làm zì? Kích động toàn dân đứng lên chống Tàu? Tổng động viên một lần nữa ra quân? Dùng vũ lực chiếm lại Trường Sa - Hoàng Sa? Dừng hết các nổ lực làm ăn để tập trung hết toàn lực sức người sức của cho cuộc chiến đòi lại chủ quyền biển Đông? Trước tiên là chiếm lại biển Đông sau đó nắn lại đường biên giới. Nếu được đòi luôn Lưỡng Quảng. Sau đó tập trung nắn tiếp biên giới Tây Nam zới Cao Miên. Sau đó qua Thái Lan hỏi tội sao dám hạ nhục Việt Kiều bao nhiêu năm trời. Xứ sở lại sôi sục không khí chiến tranh cho nó hợp chu kì mỗi 15 năm một đại chiến? Cho thiên hạ xung quanh thấy con dân VN luôn háo hức chiến đấu cho họ tự nhìn lại mình coi có lỗi zì zới VN k mà rùng mình? Không hiểu tại sao người ta luôn kích động chiến tranh luôn lợi dụng hùng tâm bồng bột của người trẻ mà khoái trá đẩy họ zô chổ chết? Tại sao người ta luôn muốn xứ sở này phải chìm trong binh lửa? Đi mà hỏi những cựu binh những người đã trải qua khốc liệt chiến tranh những người biết khi nào phải ra trận. Họ mới biết giá trị của hòa bình.

NongnghiepVN
30 năm sau cuộc chiến vệ quốc của nước Việt Nam thống nhất đã có nhà báo viết về đề tài này. Vậy mà từ 1 nơi nào đó người ta vẫn mang tư duy "Chối bỏ lịch sử". Song bất kỳ người VN nào chứ không chỉ là nhà báo có trách nhiệm "nhắc nhở" chính đồng bào mình về trang sử Hào hùng này của Dân tộc.

Ngo M
Những ai ra lệnh gỡ bài này không thể/không phải là người dân tộc Việt nam!!!!(Tuy có thể có 1 phần dòng máu Việt- thật xấu hổ)

Yazid
Cảm ơn bác đã cho mọi người biết về một giai đoạn lịch sử bi tráng của dân tộc.Có lẽ bác cũng đang là 1 nhà viết sử nhà viết sử thì luôn tôn trọng sự thật. Cảm ơn bác rất nhiều.

Hien H
Thật ngây thơ nếu cảm nhận bài viết của anh Huy Đức là "kích động chiến tranh".

Tôi lại nhận thấy tình cảm yêu chuộng hòa bình thể hiện trong từng câu từng chữ trong bài viết. Rất tâm đắc với điều anh viết: "...quá khứ rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ..."

Và tôi chợt nghĩ sự hèn nhát có khi lại mang nguy cơ chiến tranh đến gần hơn bao giờ hết!

Huy Ho
Sáng nay vừa đọc xong tờ báo Sài Gòn Tiếp Thị ấn tượng đầu tiên đó là 1 cảm giác rờn rợn. Công nhận chỉ có Huy Đức mới có thể cho mình những cảm giác như vậy. Bài báo đó có thể mất nhưng những gì anh đã làm sẽ ko bao giờ mất đâu. Hi vọng sẽ còn đọc được thêm nhiều bài báo hay như vậy của anh trên blog Oshin. Cám ơn anh rất nhiều vì đã cho thế hệ trẻ biết được về 1 phần lịch sử bai tráng của dân tộc.

thị hợi
@De Lamole: tôi ít khi nói như vầy nhưng thiệt tình là bạn NHẢM NHÍ quá đi!

@blast: rất tiếc lại thêm 1 bài báo bị gỡ bỏ nhưng cháu tin đã có rất nhiều người trẻ kịp nhận thức được sự thật lịch sử là thế nào. CHÚC CHÚ KHỎE VÀ BÌNH AN =)

Aladin
@De Lamole: Không cần phải kích động dân blah blah... đao to búa lớn làm gì. Điều đơn giản nhất mà những người có trách nhiệm cần phải làm là phải luôn nhắc nhớ con cháu về cái họa ngoại xâm về những ‘bài học mà TQ đã dạy cho VN ta chứ không phải lúc nào cũng ‘thẩm du rằng ta đã thắng Mỹ thắng Pháp để rồi ngủ quên trên chiến thắng đến khi thức dậy thì đã thấy mất nước. Hãy dùng cái đội mũ để suy nghĩ đừng dùng nó chỉ để úp một cái mũ.

Dulich
Xin thắp một nén nhang cho lòng dũng cảm của đồng bào - chiến sỹ dân tộc Việt Nam quê hương tôi sẽ nhớ mãi ngày 17 tháng hai năm ấy!

Đinh ku tí
Tôi sinh ra sau ngày tháng lịch sử ấy không biết nhiều về sự kiện này. Hôm nay mới được biết sự thật của một bài học lịch sử chẳng bao giờ được học từ sách giáo khoa. Cảm ơn nhà báo rất nhiều

dep trai 29:
nêú có ai quên.
thì việc của chúng ta là nhă´c .
khôngt được phép quên vì những kẻ đâm trộm sau lưng ta chính là đồng đội một thời . Pol Pot ( Cambodia ) Đặng Tiểu Bình ( Trung Hoa ) .
tâ´t cả từng vỗ ngực xưng là những người Cộng Sản anh em . chúng ta vừa trải qua chiến tranh thô´ng nhâ´t đâ´t nươ´c . hai sườn hai thằng chọc . không thua mơí là lạ . tôi còn trẻ . nhưng cũng có thể chă´c chă´n rằng Máu đã chẩy thành Sông . vậy mà Ru Ngủ Lãng quên . Quên là Quên thê´nào ?
bây giờ cũng vẫn như xưa . thê´hệ chúng tôi . vẫn mãi chảy trong người dòng máu Việt .
nêú :
......." tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giơí ....
......cả toàn dân ta lại vào cuộc chiến đâú mơí ....
.........quân xâm lược bành trươ´ng dã man ....
........đã dày xéo mảnh đâ´t tiền phương ......
........lửa đã cháy và máu đã chảy .....
.........trên khă´p nẻo biên cương ...."......
thì chúng tôi vẫn sẽ :
....."....ngày mai anh lên đường ...
..........ngày mai anh ra chiến trường .....
.........gửi lại em yêu dâú ......
...........cả khoảng trời thành phô´.........
...........lung linh ngàn vì sao sáng .....
..........trên đường hành quân diệt thù .....".....

abc-sukien:
*Tôi ái mộ nhà báo Huy Đức!. Gắn bó đến Link rất hay bạn đang nêu có:

-16 chữ vàng mới truyền tụng ở Việt Nam:
"Láng giềng khốn nạn cướp đất toàn diện.
Lấn biển lâu dài thôn tính tương lai"
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90641&z=2

-Bài vừa đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị thì bị rút xuống: Biên Giới Tháng Hai (2009-1979) của Huy Đức ◄◄◄
(Nhân dịp này cũng nên đọc lại ba truyện ngắn của Vũ Ngọc Tiến bị thu hồi hôm tháng 11/2008): Âm bản chiến tranh Vị phồn thực Chù Mìn Phủ và tôi nhất là truyện Chù Mìn Phủ và tôi)
http://www.viet-studies.info/kinhte/kinhte.htm
*Có thể tôi phải save vào USB mang đi in & lưu để dành xem !?

phamthuyDuongChick:
Chick đã rất xúc động khi đứng trước các nấm mồ trong nghĩa trang Trường sơn ở tỉnh Quảng trị....
Một nghĩa trang nói lên cuộc chiến tranh tàn khốc đau thương một thời tại nước ta.
Nhưng những nghĩa trang này....một dấu ấn của lịch sử chống ngoại xâm oai hùng của nhân dân ta lại...ít thậm chí không được nhắc đến!!!!?

Bin da vàng:
Nông lão đệ
Tui được cái "may mắn" vô ngần là tham gia 2 mặt trận mặt trận Tây Nam và mặt trận phía Bắc.
cuối năm 1980 đơn vị tui hành quân lên Lạng Sơn lúc này LS vẫn chưa khắc phục xong những tàn tích của bom đạn Tàu dân cư về chưa đông lắm lác đác đó đây là những vệt đạn cối cày xới mặt đường và tường loang lỗ vết đạn. Chiến tranh đã im tiếng súng nhưng nhìn những gì còn lại tui và các bạn không khỏi ngạc nhiên: Vì sao vậy ? Mình và TQ là anh em mà ? Sao lại bưu đầu sức trán vậy ?...Học chính trị thì luôn luôn nghe là "Bọn bành trướng xâm lược Bắc Kinh "...!!! mà trong tay mình lại là khẩu AK 47 do TQ sản xuất ! ( Nhưng chỉ khẩu AK thôi nhé còn nón cối thì made in Hà Nội nặng như cái cối nhất là khi trời đỗ mưa )...
... Đón 1 cái tết tại núi rừng Kam pu chia cộng với 3 cái tết ở phía Bắc tui và một vài đứa bạn giũ áo ra về giũ luôn tất tần tật những gì đã trôi qua...NN không muốn nhớ thì mình nhắc làm gì.
Nay thỉnh thoảng ngồi buồn nhìn cái huân chương chiến công tui chợt se lòng nếu mình không "bùm" cái thằng lính Pôn pốt ấy thì liệu lúc ấy nó có "bùm" mình không nhỉ ? và ...liệu nó có vợ con không ?...
...chậc...!!! Thôi quên đi cho lâu cũ!

Nông Chiêu Thống:
@Lão huynh Bin:
Vâng có lẽ bác không muốn nhớ đến những kỹ niệm đau buồn của một thời bắn giết.
Lão đệ nghĩ rằng mặc dù bác muốn quên đi để vui sông cho hiện tại và tương lai nhưng chắc là trong thâm tâm bác sẽ không thể quên được.
Những người không hề dính bom đạn như lão đệ quả thật may mắn nhưng cũng thấy thật quá bất công cho những chiến sĩ những người Việt Nam đã hy sinh ở biên giới phía bắc.
Nhà nước và chính phủ luôn luôn liên tục nhắc lại những hồi ức về hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ trên đài báo và ti-vi nhưng họ lại cố tình dấu nhẹm đi hai cuộc chiến trang biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc.

Tại sao vậy? Đây là một câu hỏi rất lớn trong lòng rất nhiều người Việt Nam đấy lão huynh à!

phamthuyDuongChick:
Các nguyên thủ quốc gia của hai nước Việt Nam và Trung quốc có hay thăm viếng các tượng đài liệt sỹ này không???

Tôi chắc rằng các nghĩa trang liệt sỹ của quân giải phóng Trung hoa hy sinh từ năm 1979 đến năm 1988... đó là những kẻ đồ tể khát máu. Đó là những kẻ đã reo rắc bao tang thương đau khổ cho nhân dân chúng ta...!!!
Theo bạn khi sang thăm viếng nhau giữa hai đảng và chính phủ thì những người đó có suy nghĩ gì không!!! khi họ đứng cúi đầu trước các nấm mộ liệt sỹ đó!!!

GOD:
Chỉ là nghi thức chính trị mang tính xã giao thôi bạn ạ. Sâu xa hơn thì Trung Quốc khôn lỏi hơn

Dép Lào:
Mình thấy thú vị nhất là:
"Xe tăng Trung Quốc tiến vào biên giới VN
...
Đây là cái giá phải trả - gần 300 chiếc xe tăng bị hạ trong 3 tuần"

Quay về câu hỏi của bạn! Sẽ chẳng ai quên cả mãi mãi như thế. Nuôi sự hận thù thì có ích gì đâu ! Nén đau thuơng thù hận để đi tiếp mới là người còn thù hận sẽ làm ta mất đi sự sáng suốt.

hoa lan tim:
Dù quá khứ có như thế nào thì đó cũng là những con người họ là những người lính đã chiến đấu và hi sinh cho tổ quốc điều đó đáng đước trân trọng thực tế có thể họ là những người nông dân hiền lanh vì chiến tranh mà họ phải xa gia đình xa vợ con không ai trong chúng ta muốn chiến tranh xẩy ra hãy biết bao dung và khép lại quá khứ đó là cách trả thù tốt nhất nếu có thể chúng ta hãy cùng thắp cho họ một nén nhang để họ được yên nghỉ ở cõi vĩnh hằng

Nông Chiêu Thống:
Là con dân Việt Nam chúng ta không muốn cứ mãi thù hận nhưng chúng ta xin đừng quên quá khứ.
Đồng thời phải luôn đề phòng người láng giềng xấu bụng đó.

Vậy mà 15 tên Chiêu Thống lại như muốn xóa khỏi ký ức người Việt Nam những sự đề phòng đó.

Bài báo đó của nhà báo Huy Đức vừa đăng lên báo Sài Gòn Tiếp Thị thì nó đã bị ra lệnh là phải gỡ xuống.

Kẻ nào đã ra lệnh gỡ xuống? Kẻ đó có còn là người Việt Nam nữa không?

@Chick ạ: Như bác Thầy Rùa nói "Không phải tất cả những người lính TQ là khát máu"
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Những kẻ nào hãm hiếp phụ nữ giết người dân vô tội bằng dao và búa đều là những kẻ khát máu. Nhưng không phải tất cả lính TQ đều như vậy.
Nhưng những kẻ ăn trắng mặc trơn ngồi trong Trung Nam Hải thì rõ là khát máu rồi.
Ví dụ như Đặng Tiểu Bình có thể trong 1 đêm giết sạch hơn 3000 sinh viên ở Thiên An Môn thì hắn là khát máu.

Ở VN cũng thế ai đã đẩy dân tộc vào cuộc chiến huynh đệ tương tàn để rồi Mậu Thân 1968 Quảng Trị 1971 máu chiến sĩ chảy thành sông?
Theo nhiều tài liệu càng ngày càng được tiết lộ thì chính HCM lại rất muốn thống nhất đất nước trong hòa bình.
Vậy ai đã ra lệnh tấn công Miền Nam bằng mọi giá?

@Dép Lào: Không phải là vấn đề thù hận. Mà chỉ là rất bất công bằng cho những người lính đã hy sinh để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ ở biên giới Tây Nam cũng như biên giới phía Bắc.
Cùng là những cuộc chiến chống ngoại xâm tại sao cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ vẫn luôn được nhắc lại liên tục trên đài báo ti-vi còn cuộc chiến chống Tàu và Pol-pốt (tay sai của Tàu) thì lại bắt nhân dân phải quên đi.

Nếu đám Chiêu Thống muốn quên thì hãy kệ cha chúng nó. Nhưng nếu nhân dân chúng ta quên thì chúng ta mang tội với những người đã nằm xuống vì cuộc sống yên bình của chúng ta ngày hôm nay.

Dao H:
Thành thật nhất Đảng và NN ta bây giờ trong tay TQ làm gì dám nhắc lại thù hận? người dân ngư phủ VN bị TQ bắn chết đều hằng ngày mà còn không dám lên tiếng phản đối . Không dám quá sợ đành nói đến nhân đạo di hòa vi quí... những con vẹt con bên trên viết đảng ta đầy tình người quên đi hận thù... chứ không phải vì sợ hãi thì tại sao không thắp nén hương cho những người chiến sỹ VNCH đi họ cũng chiến đấu cho lí tưởng của họ (dù đúng hay sai) họ cũng chỉ là người dân phải theo chế độ cầm quyền và họ dù sao cũng là người Việt đấy nếu không làm đựoc chuyện này thì các con vẹt con đừng lên đây phét lác bẩn mắt người đọc.

nguyenhien:
Đúng như những ngày đầu tiếp xúc với <hỏi & đáp> bạn Thuy Duong có những câu hỏi rất tinh tế thời sự mà dể thương lạ. Thú vị cho người hỏi lẫn người đáp. Dân tộc ta phải biết... Phải để giới trẻ biết được điều đó để mà thấm được cái nhục của nghèo của hèn! Thấm được cái nhục mất đất mất biển bị lấn áp về kinh tế quân sự rồi thì mới có sức mạnh mà vươn mình đứng dậy mà tự hào cho những gì mà người sống hôm nay ko thể quên những người hôm qua đã ngã xuống.Họ mới xứng đáng để tôn vinh. Những đồng đội của họ vẫn còn đây trong chiến tranh vì có phần của may mắn hoặc vì gì đi nữa thì phải công nhận có công với lịch sử. Nhưng nhìn lại những kẻ có công ngày xưa bây giờ đã có 1 số là tội đồ của dân tộc của đất mẹ VN này. Họ vơ vét tham nhũng đến oán nước hờn dân khi bác VO NGUYEN GIAP nói ra câu: Đảng bây giờ là lá chắn cho những kẻ tham nhũng lộng quyền... Thì mới thấy trong TW đảng có những con người suốt cả đời chỉ nghĩ đến dân tộc. Rất tiếc tuổi tác đã ko cho những bậc hiền nhân sống cùng đất nước thôi thì âu đó là quy luật của cuộc sống Sinh- Lão- bệnh- Tử mà thôi. Cái chính là bây giờ phải xây phải dựng cái đã có cho thế hệ mai sau đừng mai một đừng quên đi cay nhục của lịch sử . Câu hỏi dù ko thể nào trả lời và gột tả hết cái thật cái đúng của nó nhưng cũng gợi lại cho tôi và tất cả mọi người một tự hào một thương cãm. Còn việc các Nguyên thủ quốc gia họ chỉ hiểu ngầm cái lịch sử mà ngày ấy gây ra mà thôi ai biết được họ sẽ nghĩ gì? Các bạn trên đã nói lên những tâm tư của mọi người rồi câu hỏi thành công lắm . Mong bạn có nhiều những câu hỏi hay như vậy nữa nhé! Thân chào.

Thầy Rùa:
Link của bạn đưa buồn quá xót xa cho những 60000 oan hồn tử sĩ anh hùng xả thân cho tổ quốc đang vất vưỡng nơi núi rừng biên giới... Bây giờ thành vô nghĩa!!!

Chưa có tài liệu thông tin nào cho thấy lãnh đạo CSVN tới viếng nghĩa trang của các chiến sĩ vị quốc vong thân này dù rất may là cho đến năm nay nghĩa trang này vẫn còn trong... lãnh thổ VN! Có lẽ họ ngại cho tình hữu nghị đang mặn nồng mùi vị bauxite Tây Nguyên?

Với 62500 chiến binh xâm lược TQ đã bỏ mạng không dưới 8/10 là nông dân nghèo TQ bị bọn đầu xỏ bá quyền Bắc Kinh đẩy vào tử địa (như bộ đội Sinh Bắc Tử Nam thời nội chiến dù có thảm sát Mậu Thân đại lộ kinh hoàng Quảng Trị...) nhưng không phải tất cả đều khát máu đâu chick ạ.
http://vi.wikipedia.org/wiki/Chiến_tranh_biên_giới_Việt-Trung _1979

Ngọc Lan:
Không biết khi dự tiệc khi nhìn đùi nhìn mông của các "đóa hồng Trung Quốc" Nông thái thú có nhớ đến cái nghĩa trang cô quạnh lãng đãng bao hồn tử sĩ ?!

...Tối nay Tổng Bí thư Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào và phu nhân đã mở tiệc chiêu đãi Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và các vị trong đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam. Sau buổi tiệc chiêu đãi Tổng bí thư Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào và Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh cùng thưởng thức chương trình nghệ thuật đặc sắc do các nghệ sỹ Trung Quốc trình diễn.

http://vietbao.vn/Chinh-Tri/Tong-Bi-thu-Nong-Duc-Manh-hoi-dam-voi-Tong-Bi-thu-Chu-tich-nuoc-Ho-Cam-Dao/65064128/96/

http://www.youtube.com/watch?v=gJAddNG1Q8g&feature=related
http://www.youtube.com/watch?v=8PZHJeyF328&NR=1

http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/huy-duc-bien-gioi-thang-hai-2009-1979

More...

Blogger bến-tam-sa: Hãy tiếp một chiêu của Tàn Tuyết

By Dân Chủ

 

Hãy tiếp một chiêu của Tàn Tuyết

(Sách của Thầy Gia Quốc chùa Già Lam)

Cụ Phan Huy Lê có trao đổi lại với cụ Lê Mạnh Thát về những phát hiện "chấn động" ồn ào giới sử học gần đây. Tớ không thích cách nói của cụ Lê:

http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?top=43&sub=134&article=117614

1) Cụ Lê mở màn bằng cách đập ngôn từ của cụ Thát: gọi Ngô Sĩ Liên là là "khốn nạn hết chỗ nói" và nói Lê Quý Đôn lôi thôi. Đại khái "thiền sư" thì không nên có ngôn từ như vậy:

-> Tớ hoàn toàn đồng ý khi chửi Ngô Sĩ Liên như vậy! Người chửi Ngô Sĩ Liên đầu tiên chính là... Vua Lê Thánh Tông người giao cho cụ Liên soạn bộ Toàn thư. Trong bộ sách được coi là niềm tự hào của Việt Nam này mỗi lần bình sử cụ Liên đều lấy Trung Hoa làm chuẩn cho mọi thứ. Tinh thần độc lập về mặt văn hóa thời Lí Trần coi như đi tong. Cụ Liên lý giải một chiến thắng trong cuộc chiến 1286 như vầy (tớ quên trận nào rùi): Trần Nhật Hiệu lấy mấy thằng lính tị nạn nhà Tống cho vào trong quân lính Mông Cổ trông thấy sợ oai nhà Tống (một triều đại mà cách đó có mấy năm nó vừa nghiền nát như cám) bèn... tự tan vỡ. Cụ Liên không dám tin cái thằng man di ở phương Nam này có thể làm được một chuyện mà "Trung Nguyên của cụ" không làm được. Chép sử một đằng bình sử một nẻo. Khốn nạn hết chỗ nói.

-> Về Lê Quy Đôn cụ Thát không dựa vào chuyện Lê Quý Đôn nhầm lẫn một số bài thơ thiền mà phủ nhận toàn bộ sự nghiệp của cụ í. Với lại nếu nói: "Riêng với vấn đề này thì..." thì có sao đâu?

-> "Thiền sư" không phải là chức danh. Người tu thiền không ai tự xưng là thiền sư chỉ người khác xưng tụng. Với lại lúc cụ Thát văng tục chửi thề "cụ" còn chưa đến 30 tuổi. Thanh niên mà có phải ông già ngoài 60 đâu.

-> Người ta chỉ nói chơi mà lại đập người ta y như người ta đang đưa ra một luận điểm khoa học. Thái độ gì thế?

2) Cuốn sách của Thiền sư LMT công bố không phải là mới mẻ lắm từ những năm 1991 2001 các công trình nghiên cứu về sau cũng không đề cập đến điều đó cũng phản ánh phần nào thái độ của các nhà sử học đối với các phát hiện này.

-> Nói thế này là không được! Phàm đã là "nhà khoa học" thì anh cũng giống như võ sĩ thường trực trên võ đài. Người không chỉ tung một chưởng mà là chơi liên hoàn cước vậy mà anh quay đít bỏ đi thì sao gọi là võ sĩ được? Võ sĩ kiểu gì mà lại có thể nói: tôi không thèm tiếp chiêu của hắn suy ra... hắn rất kém? Tàn Tuyết xuất chiêu mà anh quay lưng thì anh đang nằm ở đâu? (... nằm dưới võ đài) .

3) Cho rằng cụ Thát dựa quá nhiều vào "Lục độ tập kinh"

-> Trong cuốn "Lục độ tập kinh và lịch sử khởi nguyên dân tộc ta" cụ Thát xử lý tất cả các loại tài liệu cần xử lý không chỉ dùng mỗi "Lục độ..."

4) Sự tồn tại của triều đại An Dương Vương là không thể phủ nhận được

Các bằng chứng cụ Lê đưa ra chưa chắc chắn:

- 3 vòng thành Cổ Loa trên 16 cây số: vòng thành bây giờ chỉ là mấy cái đê đắp ruộng bằng đất. Người ta chỉ vào đấy và nói: thành Cổ Loa đó. 16 km? Ở đâu ra?

- năm 1959 tìm được kho có hai vạn mũi tên đồng rất đặc trưng của thành Cổ Loa không phải mũi tên đồng chung ở nơi khác Sau đó tìm thấy trống đồng Cổ Loa và gần 100 lưỡi cày đồng. Đặc biệt hai năm gần đây (2006 - 2007) các nhà KCH đã tiến hành khai quật ở bên trong thành nội của Cổ Loa thì có một phát hiện đặc biệt giá trị là tìm ra ở đây cả một hệ thống các lò nung và hàng trăm khuôn đúc đồng đúc mũi tên đồng được làm bằng đá có cả những mũi tên đồng còn để lại. -> : Làm sao biết những cái đó được làm đúng vào thời An Dương Vương? Khảo cổ học có thể xác định được niên đại bằng phương pháp Carbon-14 nhưng họ chưa làm. Chưa làm thì chưa nên nói chứ nhỉ?

5) Bây giờ chúng tôi khẳng định Thục Phán là một thủ lĩnh của người Việt cổ ở gần nước Văn Lang. Nhưng hiện có 3 hướng tìm tòi. Hướng thứ nhất là vùng tây bắc dựa trên các thần tích về Hùng Vương hướng thứ 2 là vùng Lào Cai là nơi tìm thấy rất nhiều trống đồng Đông Sơn nhưng cá nhân tôi lại thiên về vùng Cao Bằng hơn. Ở Cao Bằng trống đồng tìm thấy rất ít nhưng cũng đã tìm thấy vì KCH ít thám sát vùng này. Nhưng người Tày ở đây còn có những truyền thuyết trực tiếp về TPADV đó là truyền thuyết Chín chúa tranh vua trong đó cha của Thục Phán là Thục Ngô đã lập nước Nam Cương sau đó truyền lại cho Thục Phán giữa Thục Phán và Hùng Vương có xung đột nhưng cuối cùng đã thống nhất lại là nước Âu Lạc.

-> Khẳng định sự tồn tại của triều An Dương Vương bằng... khảo cổ học và truyền thuyết? Khảo cổ học thì phải nói là các vị rất à uôm. Sao bấy nhiêu năm cứ nói bừa mà không chịu xác định niên đại của những cái đã đào được. Còn vụ truyền thuyết An Dương Vương có nguồn gốc trên núi kia mới vui. Nếu dựa theo truyền thuyết như cụ Lê thì phải tìm An Dương ở dưới biển chứ sao lại tìm ở Cao Bằng? Khi thua trận ông í đã chạy ra biển mà đúng theo tâm thức của một dân tộc... không phải Việt. Dệt áo lông ngỗng chờ chồng thì có giống con gái Việt hông nhỉ? Tìm nguồn gốc ngoại lai của truyền thuyết này coi bộ có lý à nha.

Nói đi phải nói lại tớ phục cụ Thát ở nhiều điểm nhưng quả thực cụ có những chỗ rất suy diễn.

1) Cái tên Lý Miễu không thể tìm thấy trong sách Tàu Triều Tiên Nhật suy ra ông í là... người Việt Nam.

Chỉ có thể suy ra Lý Miễu là người Việt khi có tài liệu xác nhận: 1) tham gia cuộc trao đổi về Phật học đó có người Hán Triều Nhật Việt. 2) Trừ Lý Miễu ra tên tuổi và quốc tịch của những người tham gia đều được xác định. 3) Trong các quốc tịch đó không có Việt Nam. Suy ra Lý Miễu nguời còn sót lại là người Việt. Còn suy như cụ Thát thì có thể suy Lý Miễu là người Việt có thể suy ông í từ... sao Hỏa xuống.

2) Trong "Trần Nhân Tông" cụ mô tả nhà Vua như một ông Vua Phật. Cụ cắt tài liệu để Trần Nhân Tông tròn trịa như hình ảnh đó: Toàn thư chép như vầy: Toa Đô chết trước mặt ba quân Vua khoác áo bào lên xác y để tỏ lòng nhân từ. Cụ Thát bèn tán hươu tán vượn nhưng lơ đi câu tiếp theo trong sách ấy: Nửa đêm Vua cho quật mả Toa Đô lên cầm roi đánh mấy trăm cái vì hận thằng tướng giặc làm điều bao tàn ác. -> Cụ Vua nhà ta cũng sân si như ai! Tu thiền gì mà... . Thực chất trò chơi khen ngợi lòng trung nghĩa của kẻ thù trước mặt ba quân là trò chơi điển hình của Pháp gia: che chắn bốn phía bịt mắt kẻ khác dẫn dụ họ theo ý mình muốn. Cho nên tớ không biết khi xử lý những thư tịch cổ các nước để phủ nhận An Dương Vương cụ Thát bỏ bỏ rơi những chi tiết bất lợi không. Có ai đủ sức đọc hết sách Tàu Hàn Nhật Kinh Phật như cụ để kiểm tra lại được đâu.

3) Trong Trần Nhân Tông cụ bỏ qua chi tiết công chúa An Tư bị đem hiến cho thằng giặc. Toàn thư thì chỉ chép đúng một câu về nàng: Vua sai đem An Tư cho Thoát Hoan để thư giãn nạn nước. Và cũng chỉ có 1 câu ấy thôi. Nhà Vua khi định công khen thưởng sau chiến thắng cũng không nói về bà chị của mình một câu. Mỹ nhân kế là kế chỉ được áp dụng trước cuộc chiến khi phe yếu đang hòa hõan hoặc đầu hàng còn Vua Trần thì đã kình với giặc liên tục như thế đến lúc mất luôn Thăng Long bị vây tứ phía tự nhiên đem bà chị xinh đẹp dâng cho hắn thì được ích gì? Kế mỹ nhân ấy không có tác dụng gì cả. Thằng Thoát Hoan thì cứ thế xài người đẹp và tiếp tục dí cho Vua chạy mất dép. Điều đó chỉ chứng tỏ rằng vị Phật Hoàng đã hoảng loạn thực sự chứ đâu có "an nhiên tự tại" như Phật đâu hề. Người đẹp An Tư xuất hiện trong một câu duy nhất rồi biến mất tựa như một tia chớp sẹt ngang bầu trời tăm tối và để cho hậu thế niềm tủi nhục mãi mãi. (Cụ Nguyễn Khắc Thuần bảo: Nguyên sử chép rằng Thoát Hoan lấy một người họ Trần có hai con và đặt nghi vấn đó là An Tư. Không phải vì "An Nam chí lược" của Lê Trắc nói rõ ả là em gái tên phản quốc Trần Kiện). Ôi ôi An Tư em hỡi bây giờ em đang ở đâu...

More...

Blogger bến-tam-sa: Chuyện ngắn trên vành nón

By Dân Chủ


Anh yêu em

Ông tôi cưới bà khi cả hai còn chưa dậy thì. Trong đêm tân hôn cả hai rang lạc mang vào giường cưới bóc ăn. Ông giành của bà bà khóc nhè đi mách mẹ chồng không thèm động phòng với tân lang nữa.

Khi mới bắt đầu dậy thì ông vào rừng theo những người đánh giặc Nhật. Giặc đến nhà bắt cả họ ra nằm ở đình làng đánh mỗi người 3 gậy vào đầu bụng và cổ họng. Những người bị đánh sau thì sống sót. Một đêm ông trở về rồi lại đi chín tháng sau bà sinh bác. Ông bị Nhật bắt bỏ vào tù. Ngoài cổng tù những lưỡi kiếm Nhật sáng như lân tinh dòng sông Mã.

Mười năm sau vào một ngày dòng sông Mã bỗng không một tiếng vang khi vẫn cuồn cuộn đỏ ông lại về rồi đi. Chín tháng sau bà sinh ra mẹ.

Ông trở về thăm bà 3 lần trong suốt 30 năm chiến tranh. Ngoài bác và mẹ tôi còn có một người dì.

Đất nước hòa bình nhưng không trở thành một đất nước như ông muốn. Ông lại vào tù. Gác cổng tù là những người đồng chí. Rồi ông có thể uống rượu thay cơm trong nhiều ngày. Một lần ông ngã bên đường lớn vào giữa trưa liệt nửa người.

Ngày ông sắp ra đi bà nằm bên ông. Ông nói:

- Tôi có sai gì không?

- Từ cái hôm ông giành lạc rang với tôi đến giờ tôi chưa từng được nghe ông nói "Anh yêu em".

Ông rủ một giọt sương đặc như cục bột gạo nếp xuống gối nghiêng phần nửa người còn lại ôm lấy bà và nói mãi câu "Anh yêu em" cho đến khi có một đàn chim trắng hình chữ V bay về phía bình minh đang hé rạng...

More...

Dương Danh Huy - Lê Minh Phiếu: Việt Nam trước chủ trương của Trung Quốc đối với Biển Đông

By Dân Chủ

Dương Danh Huy và Lê Minh Phiếu là hai thành viên của Quĩ Nghiên Cứu Biển Đông Bài báo trên được đăng trên Tuần Việt Nam - Việt Nam Net vào sáng ngày 11 tháng Một năm 2009. Bài báo trên cũng được đăng tải trên trang Minh Biện
Việt Nam trước chủ trương của Trung Quốc đối với Biển Đông Lê Minh Phiếu -- 11 tháng 01 2009 -- Xin giới thiệu với bạn đọc Minh Biện bản thảo của bài báo do anh Dương Danh Huy và tôi cùng viết đăng trên Tuần Việt Nam vào ngày 11/1/2009. http://www.tuanvietnam.net/vn/tulieusuyngam/5831/index.aspx
Việt Nam trước chủ trương của Trung Quốc đối với Biển Đông
Lê Minh Phiếu và Dương Danh Huy (Quỹ Nghiên cứu Biển Đông)
Ngày nay Việt Nam đang đối diện với tham vọng mở rộng lãnh thổ xuống phương Nam của Trung Quốc. Cùng với những đòi hỏi và những hành động đối với Hoàng Sa Trường Sa Trung Quốc còn thể hiện quyết tâm đòi hỏi gần như toàn bộ Biển Đông. Phần Biển Đông mà họ đòi hỏi nằm trong các đường gạch nối trên Biển Đông được đưa ra đầu tiên vào năm 1947 có hình chữ U hay hình lưỡi bò và do vậy thường được gọi là “đường lưỡi bò” hay “ranh giới lưỡi bò”. Phần diện tích trong đường lưỡi bò này chiếm khoảng 75% diện tích trên Biển Đông để lại khoảng 25% cho tất cả các nước Philippines Malaysia Brunei Indonesia và Việt Nam tức mỗi nước được trung bình 5%.
Chủ trương tiến công trên biển có một không hai trong lịch sử thế giới này xâm phạm nghiêm trọng đến chủ quyền trên biển của Việt Nam. Nó đe doạ trầm trọng đến kinh tế giao thông quốc phòng không chỉ cho thế hệ chúng ta mà còn cho muôn vàn thế hệ sau. Có thể nói chủ trương này nguy hiểm không kém bất cứ chủ trương nào của Trung Quốc trong suốt chiều dài lịch sử giằng co giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc hàng nghìn năm qua.
Năm 1992 Trung Quốc ký hợp đồng thăm dò vùng Tư Chính – Vũng Mây với công ty Crestone. Năm 2007 Trung Quốc đưa ra quy định theo đó tất cả bản đồ Trung Quốc phải vẽ ranh giới lưỡi bò này. Cũng năm 2007 Trung Quốc áp lực tập đoàn dầu khí BP phải ngưng hợp tác với Việt Nam trong hai vùng dầu khí Mộc Tinh Hải Thạch.
Năm 2008 Trung Quốc vẽ ranh giới lưỡi bò vào bản đồ rước đuốc Olympic và Paralympic nhưng sau đó gỡ ra khỏi bản đồ rước đuốc Olympics trên trang web chính thức sau khi có tiếng nói phản đối từ phía Việt Nam gửi đến Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế. Tháng 7 năm 2008 Trung Quốc áp lực ExxonMobil không được hợp tác với Việt Nam trong vùng biển hợp pháp của Việt Nam. Tháng 11 năm 2008 Công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc công bố dự án có vốn 29 tỷ USD để khảo sát và khai thác trên Biển Đông.
Những sự kiện trên cho thấy sự quyết tâm và leo thang của Trung Quốc trong việc thực hiện chủ trương đó.
Các vạch đỏ là ranh giới lưỡi bò Trung Quốc đòi hỏi. Các đường xanh là một cách chia các vùng đặc quyền kinh tế dựa trên UNCLOS nhưng không chia các đảo đang bị tranh chấp. Các vòng tròn xanh lá cây là lãnh hải 12 hải lý của các đảo này.

Trước một chủ trương “không thể chấp nhận được” như vậy Việt Nam phải đối phó thế nào? Câu trả lời đầu tiên là mặc dù các biện pháp chống trả hẳn phải khác với trong quá khứ chúng ta phải chống trả với một sự tích cực không kém tổ tiên chúng ta. Chống trả có thể bao gồm phương cách nhu nhưng không được nhu nhược. Tất nhiên về cơ bản và lâu dài Việt Nam phải có nền kinh tế và quốc phòng vững mạnh. Việc xây dựng kinh tế và quốc phòng là điều cơ bản nhất để bảo vệ đất nước. Nhưng đây cũng là nhiệm vụ mang tính dài hạn cốt yếu trong bất kỳ hoản cảnh nào thời đại nào không chỉ khi có tranh chấp trên Biển Đông. Vì thế chúng tôi xin đưa ra một số vấn đề cụ thể khác mà có thể bắt đầu ngay từ bây giờ.

Cần một tư duy Biển Đông

Ở Trung Quốc sau thất trận ở phương Nam dưới thời Lê Lợi nhà Minh lâm vào khủng hoảng kinh tế. Các Nho thần bảo thủ thời ấy bèn viện dẫn lời đức Thánh Khổng là “cha mẹ còn tại thế mà mình đi xa thì là bất hiếu!” mà nói rằng chẳng có lý do gì khiến ta phải bành trướng ra ngoài mà giong buồm ra biển. Kết cục sau khi Trịnh Hoà qua đời và được thủy táng trong chuyến hải hành thứ bảy Minh Tuyên Đức ra lệnh cấm đóng tầu viễn dương không ai được có tàu có quá ba cột buồm. Từ cái lệnh gọi là “hải cấm” ấy từ giữa thế kỷ 15 trở đi Trung Quốc bế môn tỏa cảng và thu vét phương tiện phòng thủ để chỉ là cường quốc lục địa không có tư duy hải dương. Sau khi họ bị các nước khác tấn công từ biển và sau khi bị Nhật thôn tính một số đảo tư duy hải dương của Trung Quốc đã ra đời. Nhờ có tư duy này ở Biển Đông đến nay Trung Quốc vượt trội ta về ý thức đội ngũ nghiên cứu tính nhất quán và sự tích cực. Trong khi đó cho tới gần đây nói chung chúng ta vẫn chỉ nhắc tới Hoàng Sa Trường Sa mặc dù những đòi hỏi của Trung Quốc trên Biển Đông liên quan đến cả những vùng biển nằm ngoài tầm ảnh hưởng của Hoàng Sa và Trường Sa theo Công ước Liên hợp quốc về luật biển. Nói cách khác có nhiều đòi hỏi của Trung Quốc trên Biển Đông không liên quan đến Hoàng Sa và Trường Sa. Vì thế chúng ta phải tích cực xây dựng xây dựng một tư duy Biển Đông. Từ đó phải có một đội ngũ hùng hậu nghiên cứu các vấn đề liên quan đến biển chiến lược biển xây dựng một ý chí quốc gia nâng cao ý thức và kiến thức về Biển Đông.

Chiến lược ngoại giao và truyền thông

Là nước nhỏ trong chiến lược của chúng ta phải tận dung biện pháp ngoại giao. Tuy không nên tin rằng nếu Trung Quốc đánh chiếm một số đảo của Việt Nam thì sẽ có nước nào đó giúp chúng ta nhưng phải nhìn nhận là ngoại giao có trọng lượng trên bàn cân “đánh hay không” của Trung Quốc. Chúng ta phải tăng tối đa trọng lượng này. Trong chiến lược ngoại giao của ta phải có quyền lợi gì cho các nước khác. Tốt nhất là chiến lược ngoại giao của chúng ta có khía cạnh giúp những nước khác giành cho họ những quyền lợi không phải của ta. Hơn nữa việc tuyên truyền và thu hút sự quan tâm trên phương diện quốc tế cũng vô cùng quan trọng cho việc bảo vệ chủ quyền của Việt Nam. Mặc dù có cơ sở rất yếu về phương diện lịch sử và pháp lý đồi với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa Trung Quốc đã và đang tiến hành công cuộc tuyên truyền về chủ quyền của họ đối với quần đảo này. Dù yêu sách đưỡng lưỡi bò của họ hoàn toàn vô lý và mặc dù việc Trung Quốc tiến hành thăm dò và khai thác trên khu vực này là “không thể chấp nhận được” phần lớn các hãng tin quốc tế khi đưa tin về dự án này đã không đả động gì tới thực tế là vùng biển này đang bị tranh chấp. Vì vậy bằng con đường truyền thông và ngoại giao cần vận động sự quan tâm và ủng hộ của dư luận quốc tế cho một giải pháp công bằng và hoà bình cho các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông. Quốc tế sẽ ủng hộ chúng ta khi thấy công lý và lẽ phải thuộc về chúng ta cũng như thấy được quyền lợi của họ từ những giải pháp công bằng và hòa bình đó. Đường lưỡi bò của Trung Quốc xâm phạm đến chủ quyền của các nước khác trong ASEAN. Do vậy trong khuôn khổ ASEAN Việt Nam cần phải tận dụng ưu thế thành viên của mình để vận động cho một tiếng nói chung dựa trên những nguyên tắc mà Quỹ Nghiên cứu Biển Đông đã đề ra và đăng trên Thời báo Manila (Philippines). Ngoài ra trong việc hội nhập ASEAN cũng như trong việc xây dựng Cộng đồng Kinh tế Đông Á Việt Nam cần phải giữ thế chủ động.

Phương diện pháp lý

Trong thế giới văn minh hiện nay pháp luật đã trở thành nền tảng cho ứng xử giữa các quốc gia. Việt Nam là nước nhỏ cần phải tận dụng phương tiện và lý luận luật pháp để bảo vệ chủ quyền của mình. Việt Nam cần đào tạo và huy động các chuyên gia luật quan tâm và tham gia vào việc bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông. Đi vào một số chi tiết đối với Hoàng Sa Trường Sa những sự kiện lịch sử trước năm 1954 đã xác lâp chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này theo công pháp quốc tế. Theo giáo sư luật quốc tế người Pháp Monique Chemillier-Gendreau các lập luận của Trung Quốc dựa trên những sự kiện lịch sử trước thế kỷ 20 đều không có giá trị trên diện công pháp quốc tế[1]. Đối với Hoàng Sa các lập luận của Trung Quốc trước năm 1954 thua kém lập luận của Việt Nam[2]. Đối với Trường Sa lập luận của Trung Quốc không có cơ sở pháp lý và chỉ biện hộ cho chính sách mở rộng lãnh thổ trên biển[3]. Trong thời kỳ 1954 – 1975 nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã không có một hiệp định biên giới nào ký với Trung Quốc liên quan đến Biển Đông mà chỉ có những tuyên bố đơn phương. GS Monique Chemillier-Gendreau cho rằng những tuyên bố đơn phương này không có hiệu lực vì lý do thẩm quyền lãnh thổ và vì lý do hoàn cảnh chiến tranh[4]. Mặc khác nếu như bỏ qua lập luận trên thì theo luật quốc tế không có một nguyên tắc pháp lý nào có thể làm cho những lời tuyên bố đơn phương có một tính chất ràng buộc ngoại trừ nguyên tắc “estoppel”[5]. Nhưng theo TS Từ Đặng Minh Thu những tuyên bố đó không hội đủ các điều kiện và các yếu tố mà nguyên tắc estoppel đòi hỏi[6]. Do đó chúng không ảnh hưởng tới chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Như vậy theo các lập luận trên đối với thời kỳ 1954 – 1975 không tồn tại một quy tắc pháp lý nào làm cho Việt Nam mất chủ quyền đối với Hoàng Sa Trường Sa mà Việt Nam đã có trước 1954. Dẫu sao các nhà luật học Việt Nam cũng nên nghiên cứu thêm về học thuyết estoppel và về những nguyên tắc pháp lý khác có thể được áp dụng cho các sự kiện trong thời kỳ 1954-1975. Trong thời gian đó Việt Nam cũng phải chống lại việc Trung Quốc lợi dụng những sự kiện này để tuyên truyền. Đối với các vùng biển không thuộc về Hoàng Sa hay Trường Sa ranh giới lưỡi bò đe doạ chủ quyền của Việt Nam ở ngay cả những vùng biển không liên quan tới những vùng này. Việt Nam cần phải tách vấn đề chủ quyền đối với những vùng biển này ra khỏi tranh chấp Hoàng Sa Trường Sa để: (1) Trung Quốc không thể dùng tranh chấp Hoàng Sa Trường Sa để nguỵ trang cho ý đồ lưỡi bò của họ; (2) chúng ta có thể thực thi chủ quyền đối với những vùng biển này trong khi Hoàng Sa Trường Sa còn bị tranh chấp; và (3) nếu chủ quyền trên những vùng biển này đã được giải quyết thì sức ép về việc giải quyết tranh chấp đối với Trường Sa và Hoàng Sa sẽ giảm xuống rất nhiều.


Phát huy sức mạnh của toàn dân tộc

Trong hơn 60 năm qua kể từ khi Trung Quốc công bố bản đồ lưỡi bò khoanh 75% Biển Đông một cách mập mờ vào năm 1947 cho tới nay chưa bao giờ Việt Nam phát huy được sức mạnh của toàn dân tộc trong việc bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông. Đây là một thiệt thòi tương tự như việc chiến đấu trong khi một tay bị buộc sau lưng. Trong hoàn cảnh hiện nay dân tộc Việt Nam cần phải vượt qua những cách biệt và Nhà nước cần phải tạo điều kiện để phát huy sức mạnh của toàn dân trong việc đấu tranh chống lại những hành động “không thể chấp nhận được” từ phía Trung Quốc. Ngày 9/12/2008 Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh nhấn mạnh tại Hội nghị Quân chính toàn quân: “Phải tiếp tục làm cho toàn quân toàn dân nhận thức đầy đủ hơn về mục tiêu nhiệm vụ quốc phòng bảo vệ vững chắc độc lập chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam XHCN trong điều kiện mới.”[7] Để có thể phát huy sức mạnh của toàn dân cần phải có một Quy tắc ứng xử chung về Biển Đông giữa Nhà nước và nhân dân và giữa các cộng đồng người Việt Nam với nhau. Quy tắc này không cần phải là luật chỉ cần là một thoả thuận bất thành văn được nhiều cá nhân và hội nhóm công khai tôn trọng. Nếu không có một quy tắc ứng xử chung về Biển Đông cho dân tộc Việt Nam dù quy tắc đó chỉ là một sự thông cảm bất thành văn thì nhân dân và Nhà nước Việt Nam sẽ tiếp tục chiến đấu trong tình trạng một tay bị buộc chặt sau lưng trong khi Trung Quốc càng ngày càng tiến xa tiến mạnh với yêu sách và hành động để biến 75% Biển Đông thành “biển lịch sử” của họ. *** Ngày nay Việt Nam đứng trước một sự đe doạ khổng lồ. Khác với trong quá khứ sự đe doạ này tiến triển rất chậm nhưng càng ngàng càng nghiêm trọng qua nhiều thập niên có thể nói là cả thế kỷ. Nhiều khi sự đe doạ này rất nhẹ nhàng dường như không có nhiều khi có những động thái phi bạo lực tương đối ít khi tiến tới bằng bạo lực. Nhưng chúng ta đừng để sự nhẹ nhàng chậm rãi này làm chúng ta coi thường hay thờ ơ. Nếu sự đe doạ này đi tới đích của nó thì hậu quả cho đất nước sẽ vô cùng trầm trọng và có thể sẽ vĩnh viễn. Chúng ta phải tích cực chống lại sự đe doạ này với một sự tích cực không kém gì tổ tiên ta đã từng giữ nước.
 
[1] Monique Chemillier-Gendreau “Sovereignty over the Paracel and Spratly Islands” Kluwer Law International ISBN 9041113819 2000 trang 80 có thể đọc tại http://books.google.co.uk/books?id=58q1SMZbVG0C&pg=PP1
[2] Monique Chemillier-Gendreau sách đã dẫn trang 136.
[3] Monique Chemillier-Gendreau sách đã dẫn trang 139.
[4] Monique Chemillier-Gendreau sách đã dẫn trang 130.
[5] Từ Đặng Minh Thu http://www.tapchithoidai.org/ThoiDai11/200711_TuDangMinhThu.htm
[6] Từ Đặng Minh Thu tài liệu đã dẫn.
[7] http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/12/817741/

http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/duong-danh-huy-le-minh-phieu-viet-nam-truoc-chu-truong-cua-trung-quoc-doi-voi
http://dantocdanchu.wordpress.com/2009/01/13/duong-danh-huy-le-minh-phiu-vi%e1%bb%87t-nam-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-ch%e1%bb%a7-tr%c6%b0%c6%a1ng-c%e1%bb%a7a-trung-qu%e1%bb%91c-d%e1%bb%91i-v%e1%bb%9bi-bi%e1%bb%83n-dong/

More...

Cùng góp sức vì Hoàng Sa Trường Sa và Biển Đông

By Dân Chủ

http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/cung-gop-suc-vi-hoang-sa-truong-sa-va-bien-dong
http://dantocdanchu.wordpress.com/2009/01/10/hugo-phap-pho-voi-cuop/


Từ Lê Minh Phiếu blog

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông http://www.seasfoundation.org/

Các bạn thân mến

Người Việt ai cũng biết Việt Nam có diện tích trên bộ của hơn 330 ngàn km2. Nhưng không phải ai cũng biết chúng ta còn có chủ quyền theo Công ước Liên hợp quốc về Luật biển (UNCLOS 1982) hơn nửa triệu km2 trên Biển Đông lớn gấp rưỡi diện tích trên bộ.

Nửa triệu km2 này chứa một nguồn tài nguyên to lớn: dầu mỏ khí đốt hải sản chiếm một vị trí cực kỳ chiến luợc trong giao thông an ninh và phát triển của Việt Nam. Bên cạnh đó còn có Trường Sa và Hoàng Sa mà chúng ta đã xác lập chủ quyền trước tất cả các nước khác từ thời nhà Nguyễn. Thế nhưng lãnh thổ thiêng liêng này của Tổ quốc đang bị Trung Quốc chiếm đoạt bằng mọi thủ đoạn:

  • Năm 1947 Trung Quốc công bố "bản đồ lưỡi bò" nhằm đòi hỏi chủ quyền của mình trên hơn 75% diện tích Biển Đông;
  • Trung Quốc đã dùng vũ lực cưỡng chiếm hết Hoàng Sa vào năm 1974;
  • Trung Quốc đã dùng vũ lực cưỡng chiếm một phần Trường Sa từ năm 1988.

Trung Quốc giết ngư dân Việt Nam. Trung Quốc không cho ta khai thác dầu khí trong khi lại ngang ngược thăm dò và khai thác ở vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Ngay tại thời điểm này Trung Quốc đang chèn ép Việt Nam rất nhiều trong đàm phán phân định biên giới trên biển ngoài vịnh Bắc Bộ.

Trước tình hình đó chúng ta người Việt Nam phải làm gì?

Mỗi cá nhân thường nghĩ mình bé nhỏ và bất lực trước vấn đề lớn này. Chúng ta dễ dàng đổ lỗi cho Chính phủ hiện giờ mặc dầu nhiều khi chính bản thân chúng ta cũng chưa có sự quan tâm đóng góp cần thiết.

Thật ra chúng ta có thể làm được nhiều rất nhiều để bảo vệ vùng biển này vì công lý và lẽ phải đứng về phía Việt Nam. Chúng ta cần đoàn kết lại để cất cao tiếng nói đòi hỏi sự công bằng một cách duy lý và khôn ngoan. Nếu chúng ta im lặng ai sẽ đứng ra bảo vệ công lý cho Việt Nam ?

Những việc nhỏ chúng ta có thể bắt đầu từ ngay bây giờ :

* Tìm hiểu phổ biến kiến thức về biển đảo và luật quốc tế về biển đảo về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa Trường Sa và Biển Đông;
* Tranh luận trên các diễn đàn quốc tế về chủ quyền biển đảo của Việt Nam;
* Xây dựng các trang web bằng tiếng Anh về Hoàng Sa Trường Sa Biển Đông;
* Đấu tranh để đưa tranh chấp Biển Đông Trường Sa Hoàng Sa ra tòa án quốc tế...

Và còn rất nhiều dự án khác mà Quỹ Nghiên cứu Biển Đông đang rất cần sự cộng tác của các bạn.

Xin bạn đừng nghĩ những việc như vậy là vô ích. Từ khi Trung Quốc chính thức bắt đầu đòi hỏi chủ quyền đối với Hoàng Sa vào năm 1909 (sau Việt Nam hơn 200 năm) họ đã không ngừng tuyên truyền cho dân Trung Quốc và thế giới về chủ quyền của họ đối với các quần đảo Hoàng Sa Trường Sa và Biển Đông. Việc xâm lược Hoàng Sa năm 1974 được họ ngụy biện là "đánh đuổi" Việt Nam ra khỏi Hoàng Sa. Họ đi xâm lược nhưng lại muốn cho thế giới nghĩ rằng Việt Nam chúng ta đã làm điều đó. Và điều này đã phát huy hiệu quả với một mức độ nhất định trong cộng đồng quốc tế.

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông http://www.seasfoundation.org/ một tổ chức nghiên cứu phổ biến các bằng chứng pháp lý và lịch sử về chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông sử dụng con đường truyền thông và ngoại giao để vận động sự ủng hộ của quốc tế cho một giải pháp công bằng hoà bình và hợp pháp cho các tranh chấp ở Biển Đông đã ra đời trong bối cảnh đó.

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông rất cần sự hợp tác của các bạn để cùng tiến hành một số dự án cụ thể trong khuôn khổ đấu tranh một cách hòa bình và duy lý của Quỹ.

Nếu các bạn có thể tham gia xin liên lạc với chúng tôi bằng một trong hai cách sau:

1. Bấm vào link dưới đây: Gửi thư cho ban điều hành quĩ

Sau đó nhập địa chỉ gmail và password của bạn. Bạn viết 1 message gửi đến Ban điều hành của Quỹ NCBD để đề nghị được kết nạp vào nhóm Cộng tác viên.

2. Gửi email đến director@seasfoundation.org hoặc leminhphieu@gmail.com (nếu bạn không có địa chỉ gmail).

Khi viết message hoặc mail bạn vui lòng giới thiệu những thông tin cơ bản về bạn link blog (nếu có). Các thông tin về bạn càng chi tiết khả năng chấp nhận bạn vào nhóm CTV sẽ càng cao hơn.

Điều kiện để tham gia vào cộng tác viên? Rất đơn giản:

- Có ý muốn bảo vệ chủ quyền của Việt Nam và có khả năng tham gia vào những dự án của Quỹ (như đã nêu trên) ;

- Chấp nhận và tuân theo điều lệ những quy định và sự phân công công việc của Quỹ (trong khả năng của mình) trong quá trình tham gia.

Việc bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông đang chờ sự đóng góp của các bạn.

More...

Hugo: biện pháp đối phó với cướp

By Dân Chủ

http://my.opera.com/dantocdanchuvn/blog/hugo-bien-phap-doi-pho-voi-cuop

Hugo: Thưa các quý ông quý bà nếu chẳng may quý vị đang đi trên đường mà bị cướp (cướp điện thoại dây chuyền giỏ xách v.v...) Quý vị đừng sợ hãy bình tĩnh làm theo chỉ dẫn của tôi đây:

1. Quý vị hãy dựng xe bên đường bình tĩnh đứng xuống và dõng dạc tuyên bố quý vị có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền quyền chủ quyền và các quyền hợp pháp của mình đối với vật bị cướp

2. Sau đó quý vị hãy kêu gọi tên cướp quay lại đàm phán

3. Trong khi nỗ lực thúc đẩy đàm phán để tìm giải pháp cơ bản và lâu dài đối với các vật bị cướp các bên liên quan cần duy trì ổn định không có hành động làm phức tạp thêm tình hình. Tức là không chửi bới không đe dọa hay có hành động bạo lực

Sau khi làm đủ 3 bước trên đây rồi quý vị có thể yên tâm đi về nhà.

Snopteck:
=)) Hugo ah đọc xong câu hỏi của bác mà Snop cười mãi không hết!
Snop hiểu ý bác rồi ví von vụ hai quần đảo của chúng ta với vụ cướp của bác nghe cũng hay ghê! ông bác này trí tưởng tượng và suy luận ok hén ^_^

Hình như VN mình thấy TQ to hơn mình vị thế của nó trên thế giới cũng hơn mình nên không dám ho he gì về chuyện này thì phải không thấy quan chức nhà mình có động thái gì mạnh mẽ để giữ lại 2 quần đảo mà các chiến sĩ của chúng ta đang phải xa nhà xa quê hương sống cuộc sống thiếu thốn gian khổ để bảo về chủ quyền biển đảo!
Hugo có câu hỏi hay lắm! tặng hugo 1 sao!

vitha:
HuGo nói vui quá há!
Nhưng còn thiếu chút xíu ví dụ nó cướp điện thoại di động thì kêu nó chờ một chút đưa cho nó cục sạc.
Nếu cướp dây chuyền thì nói với nó còn cái mặt nè...
Còn nó giặt túi xách thì kêu nó cho xin lại chìa khóa nhà.

Hoài Thu:
Tôi không nghĩ là như vậy.
Khi điều đó sảy ra thì tùy cơ ứng biến.
Lúc đó phải xem kẻ cướp như thế nào...
Tóm lại là đề phòng không bị cướp là biện pháp hữu hiệu nhất. Ông cha ta có câu có của mà không biết giữ thì...

Ý HU GO định nói về hai quần đảo à; hãy đến những nới đó xem các chiến sĩ đã hy sinh như thế nào nhé; những nấm mồ vẫn còn nằm trên đó đấy.

hatuan_cio:
Đối với những tên cướp thì chỉ có vũ lực thôi phải hành động không nên nói chuyện suông

sickof:
Tôi thich câu hỏi của Hugo va câu trả lời cùa Vitha.

Cánh đồng chết:
Ấy là biện pháp cùn.

ironmaiden:
Hi hi tui nghe giọng điệu này quen tai lắm rồi trên vtv 1. của 1 tay gia nô nào đấy nói về chuyện trung quốc đưa người ra (đảo hoang) để củng cố phòng tuyến cho trung quốc thêm vững chắc trước thằng đàn em đang sợ run như con nhái.

Kim Trọng:
Đó là khi mình biết thằng ăn cướp là hàng xóm của mình thuộc lọai Đại ca trong giang hồ. Hồi trước mình ở trong băng đảng của nó và mượn tiền của nó rất nhiều. Nó không chỉ muốn cướp đồ của mình không đâu mà còn định cướp luôn cả nhà cửa vợ con của mình nữa. Mình không thể tay đôi với thằng đó được vì mình yếu hơn lại không chơi với ai nên không có ai bênh vực. Thôi thì đành tới đâu thì tới đợi khi nó xông vào nhà thì mình xông ra ngòai. Chỉ cần giữ được mạng là tốt rồi rừng xanh còn đó sợ gì thiếu củi đun.

anhchighenviyeu:
tôi nghĩ bạn làm xong ba bước trên bọn cướp nó không dừng ở đấy nó lại thấy ngon ăn nó cướp nốt những gì còn lại của bạn đấy.

quê hương:
Hi hi... bác Hugo này hài hước số dzách!

Nhưng mà khổ quá bác ơi! cái quân ăn cướp nó những một tỉ người lận.

Ghi thêm:
Con cháu của những người bị ăn cướp cấm được ì xèo bàn tán cấm tỏ thái độ bất bình và phải luôn giữ vững tư tưởng "đồng chí tốt" đối với kẻ cướp. Tuy họ là kẻ cướp nhưng họ vẫn là "bạn tốt".
Không được dùng blog như một phương tiện để nói lên sự "bức xúc" của mình về bọn ăn cướp.

Chống cướp:
Hây à! Nếu được thế thì gọi bọn cướp lại đưa nốt cho chúng cái giấy báo giá luôn thể.
Tàu khựa là quân ăn cướp!

always best in me LVKT15:
mỉa mai!
nhưng cần có cái nhìn thông cảm!
TQ ko che dấu ý định muốn "nhấn chìm" Đông Dương ko chỉ có 1 nc ta mà còn có cả Nhật Bản nữa!yếu và thiếu... đành ngậm ngùi cay đắng!

Hoang V:
cư xử với kẻ cướp một cách đàng hoàng lịch sự là biểu hiện của người có văn hóa kẻ cướp thấy vậy mới kính nể và tự nộp lại những gì đã lấy đồng thời xin lỗi

bạn làm thử như vậy vài lần cái gì đến nó sẽ đến biết liền ...

TỰ DO MUÔN NĂM!:
Nhịn nó vì tên cướp này có họ với ta cùng họ "CỘNG" mà.

cỏ dại:
Nếu là tôi tôi sẽ mời cướp vào nhà để xem cướp thích gì thì cứ lấy tiếp.
Và rồi để kỷ niệm dịp tên cướp lấy đồ của tôi tôi sẽ mời cướp ăn cỗ đúng ngày đó hơn nữa còn làm lễ hội hoa để nhiệt liệt chào mừng dịp kỷ niệm đó nữa.

Tôi còn nhớ rõ lắm ngày 19 tháng 1 năm 1974 tôi bị cướp mất một vật quí.
Rồi đến ngày 17 tháng 2 năm 1979 tôi bị cướp thêm nhiều vật quí nữa.

Năm nay vừa đúng dịp kỷ niệm 30 năm ngày 17 tháng 2 và 35 năm ngày 19 tháng 1. Tôi đã lên kế hoạch mời

Kế hoạch đó ở đây http://www10.ttvnol.com/Web/TopicPage/Topic.aspx?TOPIC_ID=1130970&whichpage=1


Lòng tự tôn dân tộc là sức mạnh cốt lõi cho sự trường tồn của dân tộc đó.
Vào dịp năm mới bọn cướp năm xưa được rước vào thủ đô ta để ăn mừng vụ cướp dân ta "Hà thành già trẻ mặt như hoa" hớn hở đón chào.

Vui thế bao nhiêu nhục bấy nhiêu !

Cách đây 5 năm người Tàu đã ăn mừng ngay tại Đà Nẵng (thành phố quản lý Hoàng Sa của Việt Nam - hiện chỉ còn trên danh nghĩa) kỷ niệm 30 năm cướp được quần đảo Hoàng Sa. 30 hoa đăng đã nói lên ý nghĩa của lễ hội khai mạc đúng vào ngày 19/1/2004 lễ hội kết thúc với một con rồng chầu về phương Bắc để lại Công viên 29/3 Đà Nẵng.
http://vietnamnet.vn/mientrung/2004/01/45478/

Việt Nam càng nhún nhường giặc Tàu lại làm tới. Năm nay ngay tại Thủ đô Hà Nội 35 hoa đăng đang được người TQ chuẩn bị để kỷ niệm 35 "thu hồi" Hoàng Sa. Sự kiện được tổ chức từ ngày 10/1/2009 đến 17/2/2009.

Anh em chú ý: 19/1 sẽ nằm trong khoảng thời gian này; 17/2/2009 là đúng kỷ niệm 30 năm "tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới".
http://vietnamnet.vn/vanhoa/tinanh/2009/01/822255/
http://vietnamnet.vn/vanhoa/2009/01/821932/

HOÀNG SA TRƯỜNG SA: CHỦ QUYỀN VIỆT NAM
PARACELS SPRATLYS: VIETNAMESE SOVEREIGNTY
PARACELS SPRATLYS: SOUVERAINETÉ VIETNAMIENNE
黄砂群島 长砂群島: 越南的主权
黃沙諸島 長沙諸島: 越南的主權
パラセル諸島 スプラトリー諸島: ベトナムの主権
PARACELS SPRATLYS: VIETNAMITA SOBERANÍA
PARACELS SPRATLYS: VIETNAMITA SOBERANIA
ПАРАСЕЛ СПРАТЛИ: ВЬЕТНАМСКИЙ СУВЕРЕНИТЕТ
PARACELS SPRATLYS: VIETNAMESISCHE SOUVERÄNITÄT
PARACELS SPRATLYS: VIETNAMESISKA SUVERÄNITET

Zenith:
Bác lại quên tặng bọn cướp 16 chử vàng mới đúng bộ.

Song Ngư:
Tôi muốn sống ở thời "sát thát"
Sóng Bạch Đằng loang màu máu giặc thù
Tôi muốn ở bên bờ sông Như Nguyệt
Ngâm vang câu "Nam Quốc định thiên thu"
Tôi xin được làm "Lê Lai" cứu Chúa
Dựng cõi bờ xóa sạch bóng giặc Chu
Tôi mong lắm theo đoàn quân "Đại Đế"
Dưới "Cờ Đào" Thanh đế cũng ngẩn ngơ.

Tôi mong ước sử xanh ngàn năm rọi
Cho thế nhân hiểu nỗi hận..SƠN HÀ !!!

Ho M:
Ây ấy!! Hugo tính lên thay đc Lê Dũng hay sao đấy? hay thât đấy! điều 3 còn thiếu 1 tí nếu có ai đồng tình thương cảm bạn và kết tội thằng ăn cướp bạn dùng "cánh tay phải của bạn?" đánh người đấy ngay hay lôi vào họ tù với tội "phá rối..."

@Hoaithu những nấm mồ ở Trường Sa là trong ngày quân cướp tới cướp đảo sau đấy chả có nấm mồ người Việt nào nữa đâu lâu lâu họ bắn chết vài ngư dân Việt vô tình đến gần nhưng tầu VN bỏ chạy mang xác về đất liền VN mà chôn thôi xong còn được ông tướng Cảnh sát Biển tên Lĩnh khuyến cáo trên báo đài là "phải tránh xa Hoàng Sa và Trường Sa ra..." nghĩa là có chết thì ráng chịu thấy quân VN anh hùng chưa? Hoaithu ráng đọc thêm sách báo tài liệu nhé cứ nhầm lẫm thế này làm sao học xong?

pitheroin
Trường Sa xưa từng ghi dấu chân bôn ba của Nguyễn Vương Phúc Ánh đây mà người tôn thất kiên trì bền chí của triều đại Nguyễn oanh liệt mở cõi phương Nam cho chúng ta ngày nay... Ôi chắc chắn là trên các đảo ấy vẫn còn dấu vết của Nguyễn chúa...

Vietnamese
Hugo quá được nhái lại và "Chế" ra cái nhạc đầy hay và đặc biệt hehe
giống như bác : Lê Dũng tuyên bố chủ quyền vậy !
Bộ ngoại giao VN có vấn đề cảm ơn đã " Châm biếm "

Săn chuột đồng
Hì hì... chỉ biết cười trừ thôi Hugo à

 

 

More...

Huy Đức: 30 năm trước tự sự của một người từng là lính

By Dân Chủ

Nguồn: Osin s blog
Ngày 17 tháng 2 năm 1979 khi vừa vào đến cổng trường chúng tôi nhận được tin: Vào lúc mờ sáng "Trung Quốc đã đem quân bắn giết dọc theo Biên giới 6 tỉnh phía Bắc nước ta". Sáng ấy nhiều đứa trong chúng tôi đi thẳng từ trường phổ thông đến ủy ban nhân dân xã. Chúng tôi đăng ký nhập ngũ mà không kịp nói một câu với chính cha mẹ của mình.

"Quân bành trướng Bắc Kinh" đã kéo chúng tôi từ lớp học ra thẳng chiến trường. Nhưng không hiểu sao nhà trường hôm nay lại không nói gì về cuộc chiến tranh kéo dài thế giằng co hơn 10 năm ấy. Ba mươi năm trước những "đàn trẻ nhỏ" chạy "từ Biên giới về". Ba mươi năm sau những đứa trẻ ấy lớn lên và biết: Tháng 4/1956 nhân khi quân Pháp vừa rút khỏi Việt Nam Trung Quốc lúc này đã trở thành "xã hội chủ nghĩa anh em" chiếm đảo lớn nhất thuộc Hoàng Sa. Ngày 19-1-1974 sau khi Trung Quốc ký Thông cáo chung Thượng Hải với Mỹ và sau Hiệp Định Paris 1973 Mỹ rút lui khỏi Việt Nam Trung Quốc vẫn đang là "xã hội chủ nghĩa anh em" đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa giết 58 chiến sỹ Hải Quân Sài Gòn chiếm đảo. Ngày 14-3- 1988 Trung Quốc lại tấn công một số đảo đá của Trường Sa giết hại 74 người lính Hải quân Việt Nam và từ đó chiếm luôn những hòn đảo ấy.

Rồi ngày 12-11-2008 Trung Quốc tuyên bố đầu tư 29 tỷ USD cho một dự án "khảo sát và khai thác Biển Đông". Trong đó bao gồm cả những biển đảo của Việt Nam mà Trung Quốc vẫn còn chiếm giữ. Bốn tháng trước 7-2008 khi hãng dầu khí Mỹ ExxonMobil hợp tác với Việt Nam trong một dự án thăm dò ở Nam Côn Sơn Trung Quốc đã gây áp lực với ExxonMobil để họ phải rút lui. Năm 2007 Trung Quốc đã gây áp lực buộc BP ngưng hoạt động trong dự án dầu khí có vốn đầu tư 2 tỷ USD với Việt Nam ở hai vùng Mộc Tinh Hải Thạch. Năm 1994 Trung Quốc phản đối hợp đồng dầu khí giữa Việt Nam và Mobil ở vùng Thanh Long. Chỉ hai năm sau khi họ ký hợp đồng thăm dò dầu khí với công ty Crestone ở vùng Vũng Mây-Tư Chính. Tàu Trung Quốc "đi lại nghênh ngang" ngoài Biển Đông trong khi các dự án của Việt Nam thì phải cay đắng rút lui mà không làm gì được.

Thế hệ chúng tôi lớn lên "dưới mái trường xã hội chủ nghĩa" có nhiều sự kiện xảy ra ở Thủ đô ở Biên giới và ngoài Biển mà chúng tôi không hề được biết. Chúng tôi vẫn hát về Mao Trạch Đông như "mặt trời lên" khi mà "Bác Mao" lần lượt đem quân chiếm Hoàng Sa rồi Trường Sa. Chúng tôi hát "núi liền núi sông liền sông" khi mà nhiều ngọn núi khúc sông đã không còn nữa. Cho đến ngày 17-2... Được cầm súng được "vạch mặt chỉ tên" quân xâm lược cũng là hạnh phúc. Cho dù nhiều khi ngẫm lại sự thật chỉ được thông tin vừa lúc đủ để chúng tôi tất tả lên đường.

Không như chúng tôi các bạn trẻ hôm nay không ngồi chờ nhà trường "mớm" cho gì thì biết nấy. Nhưng bi kịch của họ lớn hơn... Thật không dễ dàng gì khi biết một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là "láng giềng tốt"; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là "đồng chí tốt"; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là "bạn bè tốt"; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là "đối tác tốt".

Khi tôi đang viết entry này thì đọc được trên blog Nông Dân Gió Lào người Trung Quốc sẽ tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Hà Nội dự kiện bế mạc vào ngày 17-2 năm nay. Nông Dân Gió Lào cũng dẫn tin trên Vietnamnet nói rằng năm 2004 người Trung Quốc cũng đã tổ chức một lễ hội hoa đăng ở Đà Nẵng khai mạc đúng vào ngày 19-1. Năm ấy họ kết 30 cụm hoa đăng theo Nông Dân Gió Lào ứng với 30 năm ngày Trung Quốc chiếm Hoàng Sa một huyện đảo thuộc về Đà Nẵng (19/1/1974- 19/1/2004). Có thể bởi "tình đồng chí" mà khi cấp phép chính quyền địa phương đã không quan tâm lắm đến sự trùng hợp này. Nhưng Nông Dân Gió Lào cho rằng các "chú Tàu" thì không làm gì "ngẫu nhiên" kể cả việc hồi cuối tháng 11 họ cho tàu mang tên Trịnh Hòa người mà họ nói là đã phát hiện ra Hoàng Sa và Trường Sa cập vào Đà Nẵng.

Năm 1988 Trung Quốc đánh chiếm mấy đảo đá ở Trường Sa. Việt Nam chuyển sang đường lối quan hệ "đa phương". Thật may mắn là Việt Nam đã không rơi vào tình thế "đơn phương" với một gã khổng lồ vừa đánh trộm vừa xưng là "anh em đồng chí".

Nhà nước có những lý do để cư xử với lân bang chín chắn. Nhưng sự "bồng bột" của dân cũng cần thiết để sự thật đôi khi có cơ hội phơi bày. Người dân không bao giờ muốn chiến tranh vì nếu nó xảy ra chỉ có họ mới là người ra trận. Tôi đã nói chuyện với nhiều người dân ở Biên giới hồi tháng 3-1979. Tôi có nhiều người bạn là lính ở sư đoàn đóng quân tại Lạng Sơn trong ngày 17 tháng 2. Cái mà chúng ta nói là "chiến thắng" cũng đã phải trả bằng đầu rơi máu chảy.

Tôi có hơn 3 năm ở Campuchia trong giai đoạn chiến tranh biết câu chuyện Khmer Đỏ chống lại Việt Nam chỉ 2 tuần sau khi nhờ Việt Nam mà có trong tay quyền bính. Biết sau lưng Pol Pot có bàn tay của ai. Nhưng tôi cũng đã gặp nhiều người Việt-Gốc-Hoa trong số hơn 675 nghìn người Việt-Gốc-Hoa phải ra đi trong những năm sau 75 78. Nhiều người lúc ấy không biết tiếng Hoa nhiều người đã từ lâu coi mình là dân Việt. Nhiều người khi rời Việt Nam đã không chọn Trung Quốc như là tổ quốc. Vận nước phải chăng đã không tránh được thế đối đầu? Trung Quốc năm nào cũng nhắc lại cuộc chiến 17-2-1979 tại sao Việt Nam lại không bàn về nó một cách công khai và rút ra bài học cho mình.

Tôi có mặt ở Hồ Gươm vào cái đêm bóng đá Việt Nam thắng Thái Lan ở lượt đi (24-12). Có mặt trên đường phố Sài Gòn ngay sau khi bóng đá Việt Nam vô địch (28-12). Đi trong thác lũ người tràn ra đường hôm ấy nghĩ chỉ bóng đá thôi ư mới có được sức mạnh thế này. Ngay từ thế kỷ 19 khi mà lãnh thổ của một quốc gia vẫn còn có thể mở rộng bằng chinh phục Định ước Berlin 1885 và Tuyên bố Lausanne 1888 đã nói: "Dùng vũ lực để chiếm giữ một vùng lãnh thổ đã có chủ là một hành động phi pháp". Công ước của Liên hiệp quốc về luật biển (1982) cũng tái khẳng định tinh thần này. Chúng ta chưa có bom hạt nhân chúng ta chưa có tàu to súng lớn. Đất nước ta rất nhỏ. Dân ta không nhiều. Sức mạnh của chúng ta chính là chủ quyền pháp lý.

Ba mươi năm đã trôi qua kể từ khi chúng tôi sục sôi tiến về Biên giới đảo vẫn mất mà đất nước lặng im. Thầy giáo dạy sử ở trường lặng im. Báo chí văn chương lặng im... Tôi không rõ không khí ở trong các phòng họp căng thẳng ra sao. Chỉ biết nếu ngồi đó tôi sẽ lạnh lưng khi bên ngoài im lặng. Chỉ có sát cánh với nhân dân mới có thêm sức mạnh đừng để cho từng chiếc đũa bị tách ra và bẻ gãy từ từ.

VangAnh:

Một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là "láng giềng tốt"; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là "đồng chí tốt"; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là "bạn bè tốt"; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là "đối tác tốt"...

Nhớ HỊCH TƯỚNG SĨ!

DinhThang:
Bây giờ người yêu nước không những phải chống lại bọn Tàu cướp nước mà còn phải chống lại sự bắt bớ đàn áp của chính những người tự xưng là bảo vệ cái đất nước này. Cay nghiệt cay nghiệt!

Thỏ con:
Tại sao chỉ có trên blog?

Na Son:
Cần lắm những bài viết như thế này. Giá như nó được đăng trên báo giá như...

LyDaiHoang:
Tôi là lính sư đoàn 242 mặt trận Quảng Ninh thuộc quân của tướng Nguyễn Sùng Lãm đồng đội tôi có người bị những tên Trung Quốc treo cổ tại dốc Bò Đái trong cuộc chiến 17/2/1979 nhưng giờ đây những ‘liệt sĩ này không một dòng tiếc thương không một ngày kỷ niệm tôi căm tức lũ bạc nhược hèn nhát.

Mr Truc:
Một sự lặng im quá đau đớn.

"Đi trong thác lũ người tràn ra đường hôm ấy nghĩ chỉ bóng đá thôi ư mới có được sức mạnh thế này?"

Chắc chắn là không! Thanh niên thời 30 năm trước sẵn sàng rời ghế nhà trường để ra mặt trận thì thanh niên ngày nay có thể làm được hơn thế.
Cháu xin phổ biến entry này cho bạn bè.

TVKT45:
Sử TQ có chép Vua Việt Câu Tiễn ăn c... Phù Sai để sau này phục quốc có nghĩa là còn phải đợi mất nước sau đó ăn c... rồi mới nghĩ đến việc cứu nước

X30:
Thế mà đã 30 năm.TQ luôn coi VN là bộ phận của họ hay là một loại chư hầu cứng đầu khó trị nhất gì đó mà hơn nữa các triều đại PK trước cũng chấp nhận để bảo vệ lợi ích cho quyền cai trị dân chúng của các vị vua đó!

Thạch lão gia:
Vẫn nhớ. Sáng hôm ấy 1 thằng nhóc 10 t đi câu cá thì nghe xôn xao. năm ngày sau thì lớp học có thêm 1 người bạn từ Lạng Sơn chạy về.
Đau lòng nhiều lắm. Đồng hương Đức Thọ cho em xin bài này nhé!

LuongHuynh:
Ngay đêm xuống đường mừng ĐT Việt Nam vô địch AFF Cup tôi cũng cảm thấy chạnh lòng. Nếu cái không khí này dành cho ngày SV xuống đường phản đối trước ĐSQ TQ. Còn ở đây trong khi từng tất đất của tổ tiên đang bị giày xéo từng ngày chúng ta chỉ biết tụ tập ở đây trên cái Thế Giới áo này mà than thân trách phận mà "tự sướng"... buồn

100độ.com:
Anh Ôsin dạo này có vẻ bức xúc quá?
Chẳng nói đâu xa đàm phán biên giới mới hôm kia kéo dài 31 tiếng nhưng người dân chỉ biết được vài dòng thông tin ngắn ngủi. Không biết hiện trạng lùi vào bao nhiêu tiến xa bao nhiêu. Giữ kín thông tin thiết nghĩ như con dao hai lưỡi đến lúc cần dân lại phải tự cứu lấy mình (thời nào chẳng thế phải không anh?)
Ngay cả anh nói cái vụ 17/2 này ra 17/2 tới liệu bao nhiêu người biết được nỗi nhục đó hay lại hân hoan ra đường? Anh có ‘dám viết ở đâu ngoài blog?

Phạm Tường Vân:
Hồi đó bọn em mới học lớp 2 sáng nào cũng hát "Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới". Cả lớp bò ra viết thư cho các chú bội đội. Đứa nào đứa ấy viết hàng chục bức. Viết chai cả tay rách giấy tòe cả ngòi bút. Không biết chú bộ đội tên San Hô có nhận được lá thư nào như thế không? Em xin phép đưa bài nay về Blog nhé!

Nghia:
Bài Những đôi mắt mang hình viên đạn của Trần Tiến
Hãy yên lòng mẹ ơi (Lưu Nhất Vũ)
Ngày mai anh lên đường (Thanh Trúc)
Hát mãi khúc quân hành (Diệp Minh Tuyền)
và phim Đất Mẹ của Hải Ninh (Bùi Bài Bình trong vai anh lính Nông Chí Hiếu)... tất cả gợi nhớ một thời... thật hào hùng!

Daily:
Đã tìm thấy chất "đại trượng phu" của Huy Đức!
Nhiều người muốn loan tải entry (thông tin) này... thì hiểu là người dân đang có chung một uất hận...
Hẳn ko người Việt Nam nào quên Trần Quốc Toản đã bóp nát quả cam!

Jade:
Em nhớ mãi cái ngày 17/2/1979 Trung quốc đánh biên giới phía bắc. Ông trẻ em với bộ mặt thất thần đã chạy cả đêm từ Cao bằng về Hà nội. Khi xe tăng Trung quốc tiến vào thị xã Cao bằng dân ta còn vẫy chào vì vẫn nghĩ Trung quốc là bạn. Nhà em ở phố cổ vỉa hè trở thành giao thông hào. Quần áo gói sẵn chỉ chờ thông báo là sơ tán khỏi Hà nội. Rồi sau đó những người bạn của gia đinh gọi là người Việt gốc Hoa một chữ tiếng Tàu không nói được khóc sướt mướt chào ông bà em để đi. Rồi hàng xe tải thương binh cụt tay cụt chân trở về từ biên giới Tây nam. 20 năm sau những người Việt gốc Hoa đó cũng khóc sướt mướt khi trở về thăm Việt nam. Việt nam đã trở thành quê hương của họ chứ không phải là Trung Quốc. Cô đó đã phải năn nỉ hải quan để họ cho mang một cây khế lên máy bay mang về Đức. Ôi "quê hương là chùm khế ngọt".

Mitdac:
Cảm ơn một con người dũng cảm! Cần phải được nhiều người đọc entry này!

Đoàn Chi Thuỳ:
...Tôi không rõ không khí ở các Blog căng thẳng ra sao. Chỉ biết tôi sẽ lạnh lưng khi bên ngoài im lặng...

Khj3u:
Quá hay! nhưng tất cả bây giờ đều bị tứ chứng nan y:"mù què câm điếc" hết rồi anh ơi họ đâu có nghe dân nói!

Diem Huong:
Một dân tộc nếu không xây dựng tinh thần dân tộc cho dân tộc đó thì dân tộc đó khó mà làm được gì cho chính bản thân của họ cả khi có chiến tranh và trong giai đọan xây dựng đất nước.
VN ngày nay quá yếu về mọi mặt nhưng tệ nhất vẫn là tinh thần dân tộc đã không tìm thấy ở trong tim của 85 triệu dân Việt. Khóc mà uất hận.
Tiện đây tôi cũng thổ lộ tâm sự luôn: Tôi thường nói chuyện với bạn bè rằng: Dân tộc Việt Nam mà không thương chính bản thân dân tộc của mình thì thôi chứ chẳng có dân tộc nào khác mà họ thương mình đâu? Dù Mỹ Pháp Anh Nga Cuba Triều Tiên Nhật Bản... Họ chơi với chúng ta tất cả đều là lợi ích của họ. Đừng bao giờ trông chờ ai. Hãy đi chính đôi chân của mình. Vì vậy hãy có một tấm lòng với chính những đồng lọai của mình.
Với những gì đang xảy ra. VN chúng ta phải xây dựng tinh thần dân tộc cho mọi người dân cho thế hệ trẻ của chúng ta. Làm sao phải có được một thế hệ giám dấn thân giám hy sinh vì dân tộc vì đất nước và vì nhân dân.
Bên cạnh đó phải dân chủ hóa đất nước để mọi người dân VN có một môi trường tốt nhất để cống hiến và đóng góp cho dân tộc cho đất nước. Để những nhà lãnh đạo phải là những người tài năng thực sự có tâm huyết với đất nước thực sự. Để cho tình trạng như ngày nay là do những người lãnh đạo chưa đủ tài chưa đủ tầm mà vẫn làm lãnh tụ của nước VN mình.
Chúng ta cứ nhìn Obama thì rõ nghe Obama thuyết trình thì sẽ hiểu? để có được một lãnh đạo như vậy? chúng ta cần phải có một trường đào tạo nhân tài cho đất nước"ví dụ như Quốc Tử Giám của thời xưa". Và phải tạo ra một môi trường mà những thế hệ trẻ có thể bày tỏ quan điểm chứng kiến một cánh tự do. Đó là sân chơi để tạo nhân tài cho tương lai sau này. Chúng ta cứ nhìn Bill Clinton Obama thi rõ. Bill và Obama có tài năng như vậy là bởi vì từ ghế nhà trường họ đã rèn luyện họ đã gọt dũa nhân cách đạo đức và tài năng theo thời gian và từ những vị trí bình thường cho đến những vị trí quan trọng của đất nước. Do vậy họ hiểu biết rất rộng rất uyên bác và rất thực thế.
Chứ như chúng ta: Thủ Tướng phát biểu cũng phải cầm giấy đọc thì không ăn thua rồi. Mà đọc tiếng việt mới chết giá mà đọc tiếng anh thì còn bào chưa là mình không giỏi ngọai ngữ.

Kukuhehe:
"đừng để cho từng chiếc đũa bị tách ra và bẻ gãy từ từ"!!!

DulichVietNam:
Chưa bao giờ em đọc một bài viết chính xác về TQ và hay đến mức độ như vậy! Cám ơn anh Huy Đức rất nhiều!
Đất nước có chủ quyền Thế giới có trật tự. Một số đảo lớn nhỏ ở HS-TS mà TQ đang chiếm giữ một cách trái phép ở Biển Đông là hoàn toàn bất hợp pháp và không được thế giới công nhận.
Tại sao chúng ta không lên tiếng đòi lại chủ quyền một cách chính đáng mà các thế hệ đi trước đã hy sinh xương máu để bảo vệ?

VD8407:
Em còn nhớ hồi đó đi đâu cũng nghe bài hát: "Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương lửa đã cháy máu đã đổ trên khắp nẻo đường biên cương..." Rất tiếc là em không nhớ hết bài này. VTV đang trình chiếu phim tài liệu vạch trần tội ác ghê tởm tập đoàn Polpot một nỗ lực rất đáng hoan nghênh. Còn sự kiện 17-2-1979 thì sao?
Đã 30 năm sau khi xảy ra 2 sự kiện đau buồn (cùng một kẻ chủ mưu) ở biên giới Tây Nam và phía Bắc nhiều điều đã thay đổi nhưng có một điều chắc chắn không và sẽ không bao giờ thay đổi: lòng yêu nước thương nòi của người Việt. Điều này sẽ là sức mạnh vô biên của người dân Việt chống lại kẻ thù dù dù chúng hung bạo và trắng trợn đến mức nào đi nữa.

Dongsongxanh:
Một chính quyền không chịu thực thi dân chủ nên mãi mãi là kẻ bạc nhược cúi đầu trước hung tàn

Kytaro:
Cháu đã được ở khu vực biên giới thuộc xã Đại Sơn huyện Phục Hòa tỉnh Cao Bằng mình chỉ cách Trung Quốc một con sông và ngày ngày chúng cứ buôn lậu cứ bắt con gái mà mình cũng ko làm gì được. Nó sang bên mình chơi thì mình nói nhẹ để nó về mình sang bên nó là nó bắn nó đặt máy bơm chỏa nước làm lở bờ bên mình còn mình thì chẳng có tiền mà vác máy bơm lên đó.... Chúng cháu ở đó tình nguyện 15 ngày mà ứa nước mắt chỉ dám hô lớn 2 tiếng Việt Nam mà lực bất tòng tâm

Ngẫm lại mình còn thua nó nhiều lắm cũng khó để có thể đòi công bằng được đất của Nga nó còn đòi về VN mình nhỏ bé quá...

VietMedia:
Thiệt ra nước ta bị dồn vào thế phải cư xữ mềm dẽo... những từ "đồng chí tốt" hay "bạn bè tốt" mà bài viết mỉa mai ở trên chẳng qua cũng là từ ngoại giao... chúng ta có thể ôm hôn Hồ Cẩm Đào khi có cuộc viếng thăm đôi bên nhưng đó chỉ là bề ngoài ngoại giao bên trong là đang phòng thủ... Tổng thống Bush đi nước nào cũng bị biểu tình chống đối trừ qua VN là được học sinh sv cầm cờ vẩy chào mặc dù Mỹ từng lẻ kẻ thù của cả dân tộc VN... vì sao? vì đó là ngoại giao. Ngoại giao của nước yếu đối với nước mạnh không thể cư xử như nước mạnh so với nước yếu...
Đành rằng nhiều khi chính phủ tỏ thái độ "im lặng" một cách thái quá trước các ứng xữ của TQ khiến cho những con tim dòng máu nóng của Việt Nam cảm thấy bị xúc phạm... nhưng tôi biết họ cũng như mình... đang tìm ra một con đường có lợi nhất cho đất nước.

BusinessHoa:
Chú cho cháu copy về blog.
Hình như còn trận đánh biên giới nữa thì phải 1984-1989
TQ đứng đằng sau Pol Pot Khme Đỏ. Về sự việc này cháu xem 1 report thấy thật là hãi hùng. Rồi cảnh tượng 3 lần xung đột biên giới với TQ đầu người Việt rơi máu người Việt chảy nhưng tuổi trẻ hình như hoàn toàn khong biết. VN bị TQ ăn hiếp như vậy nhưng lại gọi TQ là "đồng chí tốt" "anh em". Mao là tên diệt chủng nhưng lại bắt ép con em tôn thờ Mao.
Xung đột biên giới cũng là lý do tại sao nhiều người Việt gốc Hoa phải di cư ra khỏi VN. Theo BH đọc thì sau những trận xung đột Việt Trung chính quyền Việt Nam càng nghi ngờ vào lòng trung thành của khối người này. Chính Quyền VN ép bớ họ quá mức từ kinh tế cho đến đi lại. Họ vượt biên và sau này nhiều người Việt khác cũng làm như họ. Người TQ cũng trung hoàn cảnh với người VN mình đó là lý do tại Sao ở nước nào trên thế giới cũng có người TQ tị nạn.
Sau 3o năm phố người Hoa tại thành phố HCM lại rất sầm uất giàu có. Nhớ lại ngày 29/04/2008 chắc còn rất nhiều người ức có vẻ như người Hoa được nhiều quyền lợi hơn là người Việt.
Tại sao phải nhún nhường đến 1 mức khó hiểu như vậy?

TTKH:
Osin thật xứng đáng được gọi là anh hùng. Bạn không chỉ dám nghĩ mà còn dám làm dám viết và hay hơn hết là khi nói chuyện về đất nước dân tộc bạn đã bỏ mọi quyền lợi cá nhân sang bên để dùng tri thức nói chuyện hoà với con tim! Đáng khen thay!

Tập hợp thanh niên dân chủ:
Cảm ơn chú HĐ cho bài viết này. Giá như bài được đăng báo...
THTNDC xin phép chú được copy bài này.
Chúc chú gặp nhiều bình an và may mắn (TT 07 quản lý blog đã ban hành và đi vào áp dụng)
VN vô địch Đông Nam Á cả một rừng cờ hô vang "tự hào dân tộc". Vạn người đi bão
VN bị TQ lấn chiếm lèo tèo người cầm cờ không ai dám hô vang tự hào dân tộc... mà lại cảm thấy nhục nhã.
Bóng đá hình như thúc đẩy tình thần yêu nước hơn là chuyện đất biển VN bị chiếm đóng.
Mà chắc nhiều bạn trẻ cũng không biết để mà tự cảm thấy hổ thẹn xấu hổ. Tiếc rằng bóng đá không xảy ra tháng tháng 1 lần.
Tự ru ngủ mình chăng?
Bác Đào Hiếu đã viết hộ cho tuổi trẻ trong cuốn "Lạc Đường". Bác Đào Hiếu còn trích dẫn Milovan Djilas cựu chính trị gia Nam Tư cũ người cũng đã viết từ chiêm nghiệm chính cuộc đời mình cho tuổi trẻ tại các nước cộng sản Đông Âu đặc biệt là Nam Tư:
"Hai mươi tuổi không làm cộng sản là không có trái tim"
"Bốn mươi tuổi còn làm cộng sản là không có cái đầu"
Ở tuổi 20 thời đó suy cho cùng chỉ là vì ngọn lửa trái tim cháy mạnh quá nên đã gia nhập vào "cộng sản" mà thôi. Tiếc là mỗi con người chỉ có một tuổi trẻ.
GS Hoàng Tụy có viết: Trong khi đó các thế hệ trí thức được đào tạo sau này ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa cũ một cách bài bản lớn lên trong nền giáo dục thấm nhuần lý tưởng xã hội chủ nghĩa cao đẹp hằng ngày được gián tiếp hay trực tiếp bồi dưỡng tinh thần yêu nước yêu chủ nghĩa xã hội yêu lao động ghét bóc lột xả thân vì dân vì nước... mà sao có vẻ như phẩm chất không được như ta kỳ vọng.

GL:
Cám ơn anh Huy Đức về bài viết xúc động này. Xin được nghiêng mình trước những người lính đã đổ xương máu bảo vệ Tổ quốc. Nhà nước này có thể quên công lao xương máu của các anh nhưng Dân tộc Việt nam sẽ không bao giờ quên.
Chắc chắn trong số 170 Ủy viên trung ương đang họp ở Ba đình phải có vài người là đồng đội của anh 30 năm trước. Hi vọng bài viết này sẽ giúp họ đủ can đảm đứng lên nói tiếng nói của Nhan dân.

Larry:
Vì sao "hãng dầu khí Mỹ Exxon Mobil hợp tác với Việt Nam trong một dự án thăm dò ở Nam Côn Sơn đã phải rút lui BP ngưng hoạt động trong dự án dầu khí có vốn đầu tư 2 tỷ USD với Việt Nam ở hai vùng Mộc Tinh Hải Thạch và Mobil không ký hợp đồng dầu khí giữa Việt Nam ở vùng Thanh Long?"
Vì áp lực của Trung Quốc - như bạn nói. Tôi không tin Mỹ Anh cũng "sợ" Trung Quốc mà e rằng vì Nhà nước VN không CÒN đủ bằng cớ để thuyết phục cả thế giới tin rằng các huyện đảo đó vẫn là lãnh thổ hợp pháp của VN.
Trước khi lao vào một cuộc chiến tranh không cân sức thiết tưởng cũng cần nên xem lại mình còn có đủ chính nghĩa hay không. Điều đó lý giải chuyện "Nhà nước có những lý do để cư xử với lân bang chín chắn".
Cám ơn bài viết của bạn.
Tết - Tết - Tết sắp đến rồi Tết đến trong tim mọi người.

Thanh:
Một hành động mà mọi người có thể làm lúc nầy là dấy lên phong trào tẩy chay hàng Made in China !
Thay vì "Yêu nước là yêu CNXH" hảy thay bằng
YÊU NƯỚC LÀ KHÔNG XÀI HÀNG TQ!

Justice:
Trong quan hệ chính trị giữa VN và TQ thái độ của chúng ta thể hiện qua bạc nhược. Không được nói bất cứ gì không đẹp về Tàu (trong phạm vi chính trị). Cụ thể như sự kiện rước đuốc Olympic 2008 bị tẩy chay dữ dội khi đi qua châu Âu mà không báo Việt nào đưa tin cả.
Cám ơn chú Osin về bài viết rất xúc động và dũng cảm này.

NguyenKien:
Mọi người hãy thể hiện lòng yêu nước căm thù quân cướp nước bằng cách đồng loạt copy bày này về blog của mình nhé.

Phương Nguyễn:
Nhà cầm quyền của ta chỉ lo giữ ghế phải dựa vào "đồng chí tốt" để giữ địa vị đất nước hay nhân dân gì cũng mặc. Khi nào quyền lợi của dân của được được coi trọng hơn quyền lợi của kẻ cầm quyền thì tình hình mới có thể khác còn bây giờ có nói nhiều cũng vô ích thôi. Ngai vàng muôn năm muôn năm muôn năm dân chúng chỉ là vật lót đường lịch sử là để tô vẽ!

Du Lam:
Ngày 17/2/1979 tôi là người lính sau ba năm nhập ngũ đang ở chiến trường K được rút về để thành lập Quân đoàn 7 bằng gom lính chiến của các đơn vị lại để ra biên giới Việt Trung từ địa ngục trần gian nầy sang địa ngục trần gian khác thoát lưỡi hái tử thần nơi nầy lại kê cổ vào lưỡi hái khác. Nhưng làm người lính mà không tác chiến để bụng phệ ra vì làm kinh tế nghe nó vô duyên khi đất nước vẫn còn bị xâm lược. Ở hình thức nào thì người lính phải là người lính. Canh giữ biển trời và từng tất đất của tổ quốc người ta dạy cho người lính điều đó nhưng lại để người lính đứng nhìn quê hương từng mãng... giả từ đất mẹ. Cuộc chiến không bài hát không tiếng súng mà mất mát nhiều khi cả đôi bên cùng ăn mừng... chiến thắng...

Lão độc hành:
Kẻ thù trước mặt sau lưng... thiệt đau đớn lắm thay...?

Quang:
Nhà trường day sử như thế thì không lạ gì khi hoc sinh bây giờ không biết gì lịch sử dân tộc. Lịch sử gì mà toàn nhồi nhét chính trị những cái cần học thì không dạy.
Bài viết hay quá. Cám ơn bác Osin.

Mac Anh Hao:
Không tội lỗi nào bằng tội lỗi của những kẻ làm mòn đi và thui chột đi niềm tự hào dân tộc và chí khí yêu nước của cả 1 dân tộc. Thương thay con dân đất Việt! Và oán thay những kẻ mang dòng máu Việt nhưng chất Việt đã không còn khi ở cương vị của một tầng lớp khác!

TNT:
1979: Trung Quốc đánh Việt Nam chiến thắng nằm ở chỗ TQ nó không chiếm được miếng đất nào của mình. Và mình cũng đánh ngang ngửa vì còn kho vũ khi của Mỹ để lại cũng như lực lượng quân số lớn sau chiến thắng 1975.
1984-1988: Trung Quốc lại đánh vào biên giới phía Bắc Việt Nam cuộc chiến này được ém nhẹm và rất ít người biết...Là 1 sự thất bại toàn diện của quân đội VN trước TQ nhiều khu vực đã bị chiếm nhiều ngọn núi ko thể lấy lại...để sau này ‘cắm mốc thành đất chủ quyền của TQ luôn!!!
Mình chỉ muốn những sự kiện này kể cả thất bại trong các cuộc chiến ở QĐ Trường Sa Hoàng Sa được ghi vào sử sách VN để con cháu những thế hệ học sinh nhận thức được về trách nhiệm của mình cho đất nước. Từ đó cố gắng phấn đấu nhiều hơn vì tương lai đất nước.
Cuộc chiến biên giới Việt-Trung

Thang bom:
Nếu đất nước ta có nhiều nhà báo dám lên tiếng như chú Huy Đức thì vận mệnh nước còn được cứu chứ như hiện nay thì mọi người quá thờ ơ với những vấn đề của đất nước.
Chúng ta hãy dấy lên phong trào tẩy chay hàng "made in China" là vừa rồi. Không nên tiếp tay với bọn Tàu mà cướp đất cướp biển của quê hương đất nước.

Zahu:
Hôm nay 7/1 có bài này http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=296251&ChannelID=3
Hy vọng ngày 17/2 có bài kế tiếp...

Teoh:
Em cững tự hỏi chẳng lẽ dòng thác đỏ cuồn cuộn đó chỉ vì trò chơi giải trí và phù phiếm bóng đá thôi sao?

VietDung:
Điều rút ra bài học sương máu về thế nào là đồng minh Mỹ cũng vậy trung quốc cũng vậy ai cũng vậy thôi. Thật cay đắng cho Việt Nam khi không thể có một đồng minh là cho đúng nghĩa mặc dù ta rất mong muốn điều đó. Thật cay đắng khi trong cả hai lần 79 & 88 đồng minh duy nhất của mình chỉ trơ mắt ra nhìn đặc biệt năm 88 chúng chỉ phè phỡn ở cam ranh? Nhưng cay đắng hơn khi ta dường như không chịu hiểu? Tất cả chỉ lợi dụng Việt Nam là chỉ là con tốt thí không có lý tưởng gì hết chỉ có quyền lợi là duy nhất? chỉ lo ăn chơi tham nhũng. Liệu ai có thể tập hợp được sức mạnh như thời chống Mỹ.

Tautang:
1 bài tâm huyết. không biết bài này có đi theo lề phải cuả ban tuyên giáo và đám 4T không ?
mấy chú TQ này tham quá
VN đã cắt hẳn ải nam quan cho rồi mà vần không chịu ... chắc phải cắt luôn HN thì mấy chú mới chịu chắc
"Thật không dễ dàng gì khi biết một kẻ đang rình rập bên ta mà vẫn phải nghe họ xưng là "láng giềng tốt"; một kẻ đem tàu chiến sang giết người giữ đảo của ta vẫn xưng là "đồng chí tốt"; một kẻ dùng áp lực để đuổi đối tác tìm dầu của ta mà vẫn nhận là "bạn bè tốt"; một kẻ ngang nhiên hút dầu ngoài biển của ta mà vẫn phải gọi là "đối tác tốt".
cái này có bi kịch bằng những kẻ rút máu nhân dân nhưng vẫn xưng là "đầy tớ nhân dân" ? có bi kịch bằng cái chữ tự do ở VN khi mà chỉ có vì bóng đá mói được xuống đường cầm cờ còn lên tiếng phản đối TQ xâm lược thì bị coi là phản động ? có bi kịch bằng hàng triệu người còn không biết là ải nam quan đã thuộc về ... dồng chí anh em TQ ? có xấu hổ bằng campuchia ba mưoi năm sau nguy cơ tuyệt chủng đã vươn mình mạnh mẽ hơn VN thống nhất XHCN sau ba mưoi năm ...
Công ơn Đẳng và nhà nước vô bờ bến!

ND:
Khắc máu ghi xương. Xin đọc Bùi Minh Quốc về âm mưu diễn biến hòa bình của Trung Quốc. Một câu hỏi đặt ra: "Trong lãnh đạo có gián điệp Trung Quốc?":

Thang:
Việc lày đã có nhà lước no! (Chúng mày không được yêu nước!)
Đây là ý kiến tự phát của... Bà con không phải là ý của nhà lước.
...Đau!!!

Cactus:
Lứa tụi em lúc ấy mỗi buổi sáng trước giờ học luôn cùng hát vang bài hát chống quân bành trướng Bắc Kinh những người anh của các bạn trong lớp ra đi có người chỉ 2 tháng sau đã về - bằng tin tử sĩ hoặc hoặc thành thương binh. Muôn đời này TQ không thể nào là bạn của dân tộc chúng ta được.
Cảm ơn hào khí của anh đã khơi dậy trong thế hệ tụi em!

StevenZero:
Thứ 1: Lo lắng cho anh sau bài viết này (vì nó quá nhạy cảm)
Thứ 2: Vui vì biết rằng thế hệ trẻ và trí thức rất quan tâm đến các vấn đề này (qua lượng comment)
Thứ 3: Buồn vì sao mình vẫn dốt mặc dù đã xem nhiều hiểu nhiều nhưng cũng không biết được các cuộc chiến thầm lặng như vầy
Thứ 4: Một nén hương cho các chiến sỹ đã thầm lặng hy sinh và chắc chắc một ngày nào đó tên các anh sẽ được nhắc đến (chắc chắc lúc đó tên nước VN đã đổi )
Thứ 5: Hy vọng sẽ có thêm các entry tương tự như vầy để thế hệ trẻ tụi em được biết phần nào sự thật. bây giờ bỏ tiền ra mua tờ báo TN TT thấy phí quá thà cho ăn mày còn hơn.

Hoàng Sa - Trường Sa:
Trong XHCN VN hiện nay hình như bóng đá mới thúc đẩy được tinh thần yêu nước dân tộc trong NHIỀU tuổi trẻ bây giờ. Nếu không có bóng đá mà chỉ là cảnh TQ bắn chết ngư dân VN hả hê xâm chiếm lãnh thổ hải bộ của VN chắc sẽ làm nhiều cô chú lớn tuổi tưởng rằng Tuổi Trẻ không yêu nước.

Osin: Chúng ta chưa có bom hạt nhân chúng ta chưa có tàu to súng lớn. Đất nước ta rất nhỏ. Dân ta không nhiều. Sức mạnh của chúng ta chính là chủ quyền pháp lý.

Buồn thay cho cả 4 (7 8 9 2) thế hệ buồn cho cả một đất nước dân tộc."

"Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới" được nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác ngày 18/2/79 chỉ một ngày sau khi TQ ồ ạt tấn công nước ta.
Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới
Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới
Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương
Lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dải biên cương
Đất nước của ngàn chiến công
Đang sục sôi khí thế hào hùng
Những Chi Lăng Bạch Đằng Đống Đa đang gọi tiếp thêm những bản hùng ca
Việt Nam ôi đất Việt yêu thương
Lịch sử đã trao cho người một sứ mệnh thiêng liêng
Mang trên mình còn lắm vết thương người vẫn hiên ngang ra chiến trường
Vì một lẽ sống cao đẹp vì mọi người độc lập tự do!

Có người kể lại rằng "Những năm 79 khí thế chống Trung Quốc ở nước ta sục sôi lắm. Loa công cộng cũng như trên đài Tiếng nói Việt Nam liên tục phát lên những ca khúc hào hùng như thế để động viên nhân dân cả nước sẵn sàng cầm súng. Ý thức về độc lập dân tộc dâng cao tuyệt đối trong tâm trí mỗi người. Xe tăng do Liên Xô viện trợ từ Cảng Hải Phòng đỗ đầy chặt các đường phố. Tôi nhớ đã từng được trèo lên một chiếc xe tăng to đùng trên sân vận động Lạc Viên. Cảm thấy sung sướng lắm tự hào lắm. Hồi đấy đã từng ước gì được lái chiếc xe tăng đó chạy thẳng sang Bắc Kinh để bắn tan quảng trường Thiên An Môn của Trung Quốc để trả thù cho đồng bào 6 tỉnh miền núi phía Bắc."

Chúng ta biết rằng sau năm 1975 nước ta mới gọi là chấm dứt được một cuộc chiến tranh liên miên hơn cả thế kỷ nếu tính từ khi quân Pháp nổ súng xâm lược nước ta từ năm 1858. Nhưng chúng ta vẫn chấp nhận "Mang trên mình còn lắm vết thương vẫn hiên ngang ra chiến trường" để thấy rằng tinh thần quật cường đánh đuổi ngoại xâm đến cùng của dân tộc Việt Nam do vậy hà cớ gì mà ngày nay ta phải sợ TQ cơ chứ nếu nhìn vào lịch sử TQ mới chính là người phải nể phục Việt Nam mới đúng tình thần dân tộc của tuổi trẻ VN bây giờ cũng có thừa nó như một quả bom chỉ cần một ngòi nổ là nổ tung chỉ có vấn đề là ai mới có thể làm ngòi nổ cho quả bom đó rõ ràng chỉ có những người đang lãnh đạo đất nước mới làm ngòi nổ cho tinh thần dân tộc được. Không phải cả 4 thế hệ đành ngậm ngùi đâu mà tại vì chúng ta đang thiếu tự tin vào chính mình nên nhiều người lầm tưởng như T Hợp... nói mà nguyên nhân của sự thiếu tự tin có lẽ là do chính sách giấu diếm thông tin và e ngại TQ cũng như quán tính của thời Liên Xô cũ.

Thu:
Hix! Mấy bác cứ đánh giá thấp các bác 4T Tuyên giáo AN để doạ dẫm nhà báo. Bây giờ là mấy giờ mà người ta lại làm khó dễ nhà báo chỉ vì anh ta khơi dậy ý thức về chủ quyền của Tổ quốc và cảnh giác với giặc ngoại xâm. Họ đâu phản động đến mức đó. Họ cũng có cái đầu có một trái tim và cũng lo mắc nợ với thế hệ sau chứ...

Free Wind:
Tại sao phải đợi hào kiệt phải trông chờ một vài cá nhân nào đó? Sức mạnh của đất nước nằm trong tay nhân dân phải ko?
Vậy mà cứ nghe hoài "rằng ko phải chuyện của con kiến" "rằng nhà nước sẽ lo..." "rằng đừng để phản động len vào?"
Rốt cuộc ai đang là phản động đây???

Lữ khách:
Phải đề nghị Nxb Sự Thật nay là Chính Trị Quốc Gia tái bản SÁCH TRẮNG: "SỰ THẬT VỀ QUAN HỆ VN-TQ".
Và bổ sung thêm bài viết này của Huy Đức. Rất cảm ơn anh đã có một bài viết thật sắc bén và lay động lòng người.

Tony:
Tôi đã từng trích máu viết bản phản kháng quân xâm lược TQ. Tôi đã từng ôm đàn cùng học trò hát vang giữa ruộng đồng mênh mông của vùng đồng bằng châu thổ Cửu Long:
Bốn mươi thế kỷ cùng căm giận
Kẻ thù phương Bắc có lúc nào nguôi
Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận
Một dải non sông gấm vóc xanh tươi
Một tiếng hét vang cả nước lên đường....
Bốn mươi thế kỷ cùng căm giận...
Rồi tôi quy cố hương trong ánh đèn rực rỡ của thời mở cửa âm thầm sống âm thầm buồn tủi theo vận nước nổi trôi...
Cảm ơn Ôsin đã viết thay cho sự im lặng nghẹn ngào của tôi.

Người trẻ:
@Thu N: Comment của bạn mới thể hiện việc bạn "đánh giá thấp các bác 4T Tuyên giáo AN". Bây giờ rõ ràng là thời mà người ta không làm khó dễ nhà báo chỉ vì anh ta "khơi dậy ý thức về chủ quyền của Tổ quốc và cảnh giác với giặc ngoại xâm". Người ta không ngốc đến mức nói rõ lý do trên như bạn nghĩ đâu! Người ta khép anh ấy vào tội trốn thuế vào tội vi phạm an toàn giao thông nào đấy... Họ cũng có cái đầu có một trái tim nhưng chuyện họ lo mắc nợ với thế hệ sau thì chưa chắc!

For daughter:
Anh Huy Đức luôn có cách diễn đạt dễ hiểu đánh thức cảm xúc của người đọc. Một giai đoạn lịch sử bị mờ không được nhắc đến trong các giáo trình lịch sử những sư hy sinh không được đáp đền...
Chả biết có người Nhớn nào đọc bài này không?

More...